Ăn trộm có tang, chơi ngang có tích (Kỳ 1)

26

8h30 sáng mới thấy Phương hớt hơ hớt hải chạy vào văn phòng. Vừa thấy tôi, nàng nói trong tiếng thở, quên luôn câu chào buổi sáng đã có thương hiệu.

– “Nè, bà lấy giùm tôi tập tài liệu họp. Tôi đi ngay kẻo trễ rồi.”

– “Hủy họp rồi nàng. Thư ký vừa báo, sép bận đột xuất. Buổi họp dời lại sáng mai”.

Ngồi thụp xuống ghế, Phương thở hắt ra như trút được gánh nặng. “May quá. Hế lu cúc cu bấy be!” – Câu chào thương hiệu với ngữ âm chỉ có thể phát ra từ Phương khiến tôi bật cười.

– “Bà ấy à. Liệu liệu mà nghiêm chỉnh lại. Tui không bao che được mãi đâu. Đi trễ về sớm hoài…” – Tôi lên giọng trêu đùa Phương. Ai dè, mặt con bạn dài ra như cái bơm. Mắt ầng ậng nước, chỉ trực trào ra.

– “Ôi , ôi… Có chuyện gì thế bà. Tôi đùa thôi mà… Bình tĩnh… Bình tĩnh lại…”. Vẫn chỉ mình tôi lên tiếng trong tiếng nấc nghẹn của con bạn thân. Có lẽ, nó có chuyện buồn.

Sau một hồi trấn tĩnh, Phương gạt nước mắt và từ từ kể cho tôi nghe mọi chuyện. Thì ra, thị vừa cãi nhau với chồng. Mà anh chồng cứ bênh chằm chặp bà người làm. Lại còn nói thị là người không hiểu chuyện. Thị có bao giờ là người như thế? Vì một người ngoài mà đối xử với thị như vậy liệu có công bằng không? Trong khi, thị là người bị thiệt hại… Bao nhiêu ấm ức cứ thế tuôn ra trong tiếng sụt sùi. Tôi mất nguyên một hộp khăn giấy vì câu chuyện không đầu không cuối của thị.

Chuyện là, trong nhà Phương bị mất trộm. Mới sáng nay, Phương đi trễ cũng là vì tìm hoài mà không ra đôi bông tai chồng tặng nhân ngày sinh nhật năm trước. Mà Phương nhớ là đã cất kỹ trong ngăn kéo bàn trang điểm. Phương nghi ngờ bà giúp việc lấy. Bởi ngoài bà Bình ra thì trong nhà còn có ai nữa đâu. Chả nhẽ là đứa con hơn 1 tuổi chưa hiểu chuyện hay là bà chị chồng mới về ở cùng được mấy tháng. Trong khi, chỉ có bà Bình là thường xuyên ra vào phòng ngủ của hai vợ chồng để dọn dẹp. Mọi vật dụng, đồ dùng trong phòng để ở đâu, bà Bình là người nắm rõ nhất. Đôi bông tai Phương trân quí như vậy lại bị mất. Phương bực tức đã đành. Nói với chồng lại bị Nguyên dội ngay cho một gáo nước lạnh. Rằng thì: “Bà Bình là người nhà quê chân chất, thật thà, sẽ không bao giờ làm chuyện đó” – Ai bảo người nhà quê nào cũng thật thà cơ chứ. Rằng thì: “Bà Bình ở đây đã bao nhiêu tháng nay, có bao giờ xảy ra chuyện gì đâu” – Điều này thì đúng, nhưng ai biết, bần cùng sinh đạo tặc mà. Rằng thì: “Em cứ chuyện bé xé ra to, có đôi bông tai thôi mà nghi ngờ nhân phẩm của người khác” – Ơ thì, chả phải Phương tiếc món quà tặng của chồng hay sao? Bị mất đồ ai chẳng tiếc cơ chứ. Với lại, đâu chỉ mỗi đôi bông tai thôi. Vài tháng nay, nhiều đồ trong nhà không cánh mà bay. Cũng không biết mất từ khi nào. Nhưng lúc cần dùng đến thì tìm mãi mà không thấy đâu. Phương cũng nghi ngờ từ lâu, nhưng không nói ra. Đến nay, mất vật kỷ niệm chồng tặng, tuy giá trị chỉ chừng hơn chục triệu bạc. Với Phương không lớn, nhưng với bà Bình thì sẽ không hề nhỏ. Phương nghi ngờ cũng là chuyện bình thường.

– “Sao bà không lắp camera trong nhà. Có camera lo gì không tìm ra được bằng chứng chứng minh ai là kẻ gian”.

– “Tôi cũng định làm như vậy, nhưng anh Nguyên không cho. Chị chồng mới về ở cùng. Đột nhiên lắp camera trong nhà, chị ấy lại nghĩ mình đang theo dõi chị ấy. Không hay đâu. Chị chồng mà, phức tạp lắm”.

– “Khó nhỉ. Hay bà tìm thám tử tư đi. Chi phí không cao mà lại kín đáo, bí mật. Tôi biết một địa chỉ thám tử Sài Gòn uy tín lắm”.

Dịch vụ thám tử tư á. Trộm vặt trong nhà, liệu họ có điều tra không?

– Có chứ. Dịch vụ thám tử của Sài Gòn T&T nhận hết. Yên tâm đi. Bà cứ gọi đến hai số điện thoại này, người ta sẽ tư vấn cho. Đây: 0932  802 802 hoặc 0974 007 007.

– “Ừ, để tôi thử xem. Cảm ơn bà”.

(còn tiếp)

Tên nhân vật đã được thay đổi

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn