Câu chuyện thám tử: Kế hoạch không hoàn hảo P2

2

Tất nhiên, bằng thế lực của mình, các gia đình này không bao giờ cho phép báo chí tìm hiểu nhữngchuyện như vậy. Thế nên, người bình thường càng không có khả năng biết được nhiều chuyện kinh khủng phía sau những cánh cổng hào nhoáng, sang trọng mà mỗi ngày họ vẫn mơ tưởng được bước vào.

Chiều hôm đó, Phương đã đếnhiện trường sau ba tiếng chinh phục đoạn đường núi hiểm trở. Đứng trước cổng chùa, bé An đưa tay chùi những giọt mồ hôi trên trán rồi nói với anh bằng giọng đầy sợ sệt: “Con thấy chỗ này âm u, lạnh lẽo thế nào ấy”.

–          Chỉ mới thế này mà đã sợ thì không làm thám tử được đâu nhé – Phương vừa nói vừa xoa đầu An để con bé trấn tĩnh.

–          Không. Con nhất định theo nghề của ba – An quả quyết.

–          Thôi con gái, về khách sạn xem phim cho nó lành, để Ba tập trung xử lý công việc, con còn được 10 phút quyết định. Nhanh con gái.

–          Không. Ước mơ bao ngày, chơi mà phá, phá mà chơi, ngu sao bỏ Ba ơi.

–          Phá gì con, con gái phá cho cố, ế nhệ nha con.

–          Phá án chứ phá chi Ba, Ba chỉ được cái nghĩ “xáo” cho con gái không à, đi thôi Ba.

Ngôi chùa đơn sơ nằm giữa núi rừng như xa rời trần thế, ngay cả cái nóng khắc nghiệt ở Đà Nẵng cũng không đến được nơi đây.Về đêm, cảnh vật càng u ám, tĩnh mịch đến nao lòng. Thỉnh thoảng lại có vài tiếng chim kêu, thú rống khiến những kẻ yếu tim phải rợn da gà.

Tất nhiên ở nơi hoang vắng này hoàn toàn không có điện, mọi sinh hoạt trong đêm đều phải dựa vào thứ ánh sáng lập lòe phát ra từ chiếc đèn dầu hắt hiu trước gió. May mắn là Hùng đã chuẩn bị sẵn đèn pin nên việc lấy khẩu cung của sáu người không quá khó khăn.

Tiếp theo, cả hai mất khoảng vài giờ đồng hồ để lấy lời khai của từng người, sau đó đối chiếu lại với nhau để tìm ra mâu thuẫn. Theo nguyên tắc điều tra, nếu bà Hoa thật sự bị sát hại, kẻ gian sẽ tìm mọi cách để thay đổi lời khai theo chiều hướng có lợi cho mình, dẫn đến việc mâu thuẫn với thông tin mà những người còn lại đã cung cấp. Từ đó, bên nghiệp vụ thám tử có thể phát hiện manh mối vạch trần hung thủ.

–          Tất cả đều trùng khớp với nhau, chẳng lẽ bà Hoa thật sự tự tử? – Hùng nhìn Phương với ánh mắt lo lắng. Vụ án này liên lụy quá lớn, nếu anh không làm tròn nhiệm vụ có thể sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này.

–          Nhưng không có lý do gì để bà ta phải tự tử cả – ngay cả Phương cũng không tin rằng bà Hoa đến đây để tự sát, huống chi gia tộc giàu có của bà.

–          Các dấu vân tay để lại trong ngôi chùa này cũng chỉ có sáu người họ mà thôi, không có người nào khác – Hùng nói tiếp.

Theo như lời khai của ông Bá, bà Hoa vợ ông rất thích du lịch “phượt”. Đến nơi nào thì ở nơi đấy, có gì ăn đó mà không câu nệ phải ở nhà hàng, khách sạn cao sang như các quý bà khác.

Hôm trước, vì quá mê say vẻ đẹp phong cảnh nơi đây mà hai vợ chồng trễ giờ xuống núi, phải xin tá túc qua đêm tại ngôi chùa này. Đi cùng đoàn với nạn nhân là bà Oanh, Huy và Tuấn. Trong ba người này, ông Bá chỉ biết mỗi bà Oanh vì họ là bạn làm ăn với nhau.

Vì lời khai của họ hoàn toàn trùng khớp nên thám tử Sài Gòn T&T – Phươngmời tất cả ra ngoài đối chất với nhau.

Sau khi niệm một tiếng Phật hiệu, sư thầy quay sang nhìn Phương và nói: “Tối hôm qua khoảng sáu giờ, chúng tôi dùng cơm ở bếp. Sau đó tôi trở về chánh điện để lễ Phật”.

–          Còn cậu? – Hùng hỏi chú tiểu Định Huệ.

–          Tôi…tôi…ăn xong tôi đi rửa bát – Chú tiểu nép vào cạnh sư thầy, lo sợ trả lời.

–          Sao cậu lại sợ? Cậu là hung thủ à? –Hùng tiếp tục gặng hỏi.

Chưa đợi cậu ta trả lời thì Tuấn lên tiếng: “Thưa sếp, cái tên chú tiểu này tối qua bị ông Bá phát hiện đang ân ái với bà Hoa. Biết đâu vì nhục nhã mà bà ta tự tử”.

–          Anh mới là hung thủ. Anh thích sợi dây chuyền kim cương của bà ta nên giết người cướp của – Chú tiểu hét lên.

–          Cậu ngậm máu phun người…

Tuấn nhào người tới túm lấy cổ áo của Định Huệ nhưng bị Phương chặn lại: “Anh làm gì vậy?”

–          Tôi không giết bà ta. Nó nói bậy – Tuấn liếc xéo chú tiểu.

–          Ai là hung thủ điều tra sẽ có kết quả. Anh không cần phải kích động.

Mọi người xung quanh không nói gì, Phương nhìn tất cả một lượt rồi gằn giọng hỏi tiếp: “Tại sao không ai nói với tôi về những chuyện này?”

Thấy Phương có vẻ khó chịu, ông Bá nhanh miệng nói: “Chuyện xấu hổ như vậy tôi nghĩ không đáng…”. Hùng chen ngang vào: “Nhưng nó có thể là bằng chứng để chúng tôi nhanh chóng phá vụ án này”.

Tên nhân vật và tình tiết vụ án được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối mọi thông tin.

Từ Mr. Huy & Mariz Thám tử Sài Gòn T&T

Thông tin hữu ích: Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T, Tel:  0938 770597 – 0974 007007 – Email: thamtutu@hotmail.com