Điệp viên Không Không Thấy với Tám thám tử

4

Điệp viên Không Không Thấy (K.K.Thấy) với Tám thám tử vốn là đồng nghiệp cùng vào sinh ra tử đã lâu. Cả hai đều có điểm chung là nghèo thâm căn cố đế. Tuy vậy, bọn gian tà, xã hội đen, mưu ma chước quỉ vẫn không thể dùng tiền để mua chuộc được. K.K.Thấy và Tám thám tử thân thiết, thương nhau còn hơn cả trên tình đồng nghiệp. Mấy hổm rày, bà già của Tám thám tử bệnh quá. Đi bác sĩ khám bệnh, bác sĩ bảo bệnh nặng lắm phải dùng thuốc ngoại mới khỏi, kê toa – cái toa thuốc nào cũng vài trăm ngàn. Tám thám tử chạy tiền mua thuốc đến chóng mặt. Vật dụng trong nhà lần lượt đội nón ra đi vào tiệm cầm đồ… Tám thám tử còn trơ thân cụ với cái xe mà không biết có thể gọi bằng cái tên gì. Thấy hoàn cảnh cấp bách của Tám thám tử, K.K.Thấy cũng cố gắng hết sức mình để giúp đỡ bạn bè đến đồng bạc cuối cùng. Đến khi hết khả năng, K.K.Thấy bèn nghĩ đến việc nhờ một số bạn bè rất tình nghĩa với anh ta.

Sherlock Holmes selling Sherlock Holmes.

Một buổi nọ K.K.Thấy được mời tham dự tiệc của một đại gia kinh tế. Tất nhiên, khi các đại gia nhậu thì toàn loại sơn hào hải vị như trúc, nhím, ba ba. Rượu Tây thì cứ vô tư đi! Nhìn hóa đơn thanh toán, K.K.Thấy ước gì Tám thám tử có được khoảng chừng 1/3 số tiền phải trả thì cũng đỡ vã trong giai đoạn ngặt nghèo này.

Bỗng dưng K.K.Thấy lóe lên một ý định và hỏi thẳng đại gia:

– Tôi có điều này hơi khó nói…

Trong cơn say đại gia hỏi liền:

– Có gì khó nói, cứ nói… anh em tình nghĩa mà…

– Tôi kẹt tiền quá… ông có thể cho tôi vay vài triệu – tháng sau trả đúng hẹn.

– O.K… sáng mai tôi gọi lại cho ông…

K.K.Thấy chợt thấy nhẹ nhõm vô cùng! Bạn thế mới là bạn chớ… oOo

Ngồi trong văn phòng, K.K.Thấy chờ điện thoại của đại gia. Sáng nay, K.K.Thấy báo với Tám thám tử là đã có cách gỡ khó khăn tài chánh, Tám thám tử mừng húm. Nhưng đã gần hết giờ làm việc buổi sáng, K.K.Thấy chưa nhận được cú điện thoại nào của đại gia. Nóng ruột, K.K.Thấy bèn quay số gọi tay đại gia ấy… Đại gia bắt máy, giọng nhẹ nhàng:

– Tôi định cuối giờ gọi cho anh đấy chứ… Anh giúp tôi nhiều, tình nghĩa lắm… Nhưng thiệt tình, kiểm tra quĩ tôi mới phát hiện là tiền đã đầu tư vào mấy dự án đất đai hết rồi… Bây giờ kẹt lắm… không có tiền mặt. Ông cảm phiền nghe… Đại gia cúp máy.

K.K.Thấy thẫn thờ không biết phải trả lời cho Tám thám tử sao đây? Hèn chi đại gia đó chẳng buồn gọi cho K.K.Thấy. Trước đó, khi công ty của đại gia có kẻ phá hoại, anh ta gọi cho K.K.Thấy hàng giờ… Túng thế, K.K.Thấy gọi điện thoại cho Vua gài độ.

Tay bạn chí cốt này trả lời:

– Trời ơi, tiền tao bà xã quản lý hết làm gì có?

K.K.Thấy phải dằn bệnh sĩ diện để gọi một số bạn bè từng xưng là chiến hữu nhưng người thì bảo “phải hỏi ý kiến vợ”, kẻ thì “tiền thì có nhưng đang nằm ở ngân hàng…” … Ôi, có tiền cho mượn thì dễ nhưng mượn tiền thì khó thế này!?

oOo

Dầu sao thì K.K.Thấy cũng hơi đa nghi về tình chiến hữu. Sáng nay vừa vào văn phòng thì K.K.Thấy nhận ngay cú điện thoại của đại gia X:

– Bạn mình đó hả? Khỏe không, đi ăn sáng nhe, rồi mình gửi tiền cho ông vay – chừng nào cũng được…

K.K.Thấy mừng rơn:

– Sáng nay kẹt họp giao ban rồi… Để…

– À… mình có chuyện này nhờ ông một chút… Mình có một số tiền gửi ở ngân hàng Y… mình muốn rút ra…

– Nhưng tiền của ông, ông muốn rút lúc nào chẳng được… – Chậc… chưa đến hạn, nhưng tôi muốn rút sớm. Vì nghe đâu ngân hàng đó sắp phá sản…

– Làm gì có… ngân hàng đó uy tín lắm. Tôi biết mà, coi chừng đây là đòn cạnh tranh, phá hoại gì đó. Ông cứ yên tâm đi…

Lúc ấy, điện thoại cầm tay của K.K.Thấy reo lên. Vua gài độ nói gấp gáp:

– Tôi nghe nói ông quen với tay giám đốc ngân hàng Y, ông có thể rút tiền sớm giùm tui được không? Nghe đồn vợ nó bỏ trốn… – Ông nghe tin đồn nhảm rồi, tôi mới gặp vợ nó đi shop chiều hôm qua… Thế rồi một số chiến hữu mà K.K.Thấy đã nghe họ than vãn “tiền vợ giữ”, “hỏi ý kiến vợ”… liên tục gọi điện đến để nhờ K.K.Thấy – vốn có mối quen biết – “lấy tiền ra sớm giùm, người ta sắp hàng đông quá vì nghe đồn ngân hàng Y sắp tiêu tùng”… Điện thoại bàn lại reo. Điên tiết, K.K.Thấy quát vang vào máy. – Không có ngân hàng nào phá sản hết… Tại sao các anh lại có thể tin vào chuyện đó chứ? – Bình tĩnh, tôi đây, K.K.Thấy.

– Dạ… kính sếp… sếp cũng nhờ rút tiền nữa hả? – Tôi có đồng nào đâu mà rút. Nhưng tôi chỉ định anh phải điều tra xem ai là kẻ tung tin để phá hoại… ngân hàng Y… Anh sẽ được thưởng 200 triệu! Oa, số tiền này đủ để Tám thám tử chữa bệnh cho mẹ rồi, khỏi cần phải nhờ vả các… “chiến hữu tình nghĩa”. Chính nhờ vào sự cả tin này mà K.K.Thấy hiểu được nhiều về hai chữ tình nghĩa trong thời buổi kinh tế thị trường này!

LÊ VĂN NGHĨA

THÁM TỬ SÀI GÒN