ĐỨA CON CÁCH MẠNG

7

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 1)

Phần 1: Quá khứ

Nhà ông bà nội tôi thời cải cách ruộng đất bị quy vào địa chủ, sau đó tụt hạ xuống trung nông vì có chút công giúp đỡ cách mạng, hú vía!

Bao nhiêu ruộng đất trâu bò bị tịch thu bằng sạch, mấy cót thóc cất kỹ trong buồng cũng bị lôi ra thu hết, trừ cho mỗi cái xác nhà và sào vườn, thời hợp tác xã sau đó không bao lâu cũng bị ủy ban mượn làm trụ sở đẩy một đống người gồm ông bà nội, các bác, các cô, các chú, mẹ tôi và tôi xuống nhà ngang và truồng bò ngủ. Tôi bé tí chả biết gì nhưng bà nội tôi thì hân hoan lắm và coi việc đó như là trách nhiệm, bổn phận vẻ vang với cách mạng vậy …

Nói về bố tôi, sau khi cưới mẹ tôi được vài tháng thì phải nhập ngũ, tôi cũng tranh thủ lúc cách mạng thúc dục mà có cơ duyên được sinh ra trong gia đình là thế …

Đó là ở nông thôn, còn ở thành thị sau khi không có cuộc tổng tuyển cử của hai miền năm 1957 chính phủ Việt nam dân chủ cộng hòa ra sắc lệnh cải tạo công thương nghiệp, tư bản, tư doanh tên mĩ miều là thế nhưng thật ra cũng là tịch thu tài sản và cơ sở vật chất của thành phần khá giả trong đó có bác trưởng nhà tôi (bác cả – anh ruột của bố tôi), khiến bác tôi cũng chịu chung số phận là về quê ngủ tạm truồng bò cùng các thành viên khác.

Hết phần 1 – Đón đọc phần 2

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 2)

Phần 2: Ra ở riêng

Sau 3 tháng cưới mẹ tôi ông bà nội tôi cho bố mẹ tôi ra ở riêng, nói là ăn ở riêng cho oai nhưng thực ra là được bố trí cho 1 gian chuồng bò khi bò đã bị nhà nước tịch thu, chuồng bỏ chống, bố mẹ tôi dùng cót nứa đan lại và quây lại cho kín đáo, tài sản (thời đó gọi là của hồi môn) gồm có 03 cái bát, 02 đôi đũa, 1 kg gạo, 1 manh chiếu mới (chiếu hồi đó là quà mừng đám cưới của bố mẹ tôi để giành) và 1 chiếc chăn bông cộng thêm 2 chiếc gối …nói là ra ở riêng nhưng thực tình là tách ra cho việc sinh hoạt vợ chồng thời chiến tranh loạn lạc chẳng biết trước sau sẽ thế nào để mong có thành quả sớm, ông nội tôi tính rất xa, ngoài mục đích đó còn thêm mục đích quan trọng nữa là xin nhà nước cách mạng cấp thêm cho quỹ đất mới để cặp vợ chồng trẻ có kế sinh nhai, cũng may khi thấy có tín hiệu từ mẹ tôi bằng việc thèm ăn khế chua, hay nôn mửa khi đụng phải mùi tanh của cá trước mâm cơm bố tôi đã vội mừng vì công lao đào bới tìm tòi mấy tháng nay đã thành hiện thực. Rồi cũng tới ngày cách mạng cần người ra chiến trận, chiến trường cần binh lính, bố tôi phải từ biệt người thân vội vàng, mẹ tôi khóc suốt đêm ngày từ khi bố tôi nhận được giấy gọi nhập ngũ, bà vội đan cho ông được cái khăn len quàng cổ cho đỡ lạnh và cũng thầm nhắc nhở ông yên tâm ra chiến trận ở nhà đã có hậu phương là mẹ tôi và đứa con trong bụng.

Hết phần 2 – Đón đọc phần 3:

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 3)

Phần 3: Nhập ngũ

Việc gì đến ắt rồi sẽ phải đến, sáng sớm hôm đó mẹ tôi dậy nấu xôi và giã muối vừng gói kỹ càng cất trong balo cho bố, tiếng trống đã giục liên hồi báo hiệu các tân binh tập trung tại đình làng để xe ô tô trên tỉnh về đón, bố tôi ra đi cùng đoàn xe trong đó có rất nhiều anh em cùng độ tuổi, cùng trang lứa trong xã, mẹ tôi và những người thân trong gia đình cũng yên tâm phần nào. Đoàn người tiễn biệt nhau thê lương khóc lóc, ông Vấn cán bộ xã đeo băng rôn màu đỏ phía cánh tay trái, tay phải cầm lá cờ đỏ có ông sao vàng 5 cánh nói to, các anh nhập ngũ để bảo vệ quê hương đất nước làm gì mà các chị, các bà phải khóc lóc, các chị ở nhà là hậu phương vững mạnh, chăm lo cấy trồng sản xuất tốt đừng để bộ đội bị đói (đúng là cán bộ đưa lối chỉ đường có khác, mở miệng ra là sặc mùi cách mạng).

Rồi tôi cũng được sinh ra trong vòng tay yêu thương của mẹ và những người thân yêu đùm bọc ngoại trừ bố. Bố đã được điều chuyển vào nam và mất liên lạc với gia đình từ trước khi tôi được sinh ra, vì vậy thông tin về tôi là trai hay gái, đã sinh ra đời chưa? hình dáng thế nào bố cũng không biết, chiến tranh mà, đâu ai biết được ngày mai sẽ ra sao và cũng không trách ai được!

Nay tôi đã 20 tuổi, đủ trưởng thành và cảm nhận được mọi thứ về bố.

Tôi tìm hiểu và quyết định tìm gặp trung tâm thám tử Sài Gòn T&T, qua báo giới được biết đây là thương hiệu nổi tiếng gần 20 năm, tôi kỳ vọng ông Huy trưởng văn phòng thám tử T&T và cộng sự sẽ giúp được tôi, bố tôi, mẹ tôi và cả gia đình dòng họ nhà tôi hóa giải tâm lý hay nói đúng hơn là giúp cho bệnh tình về tâm lý của bố tôi được thuyên giảm bằng cách tìm được người em là giọt máu của bố tôi đã phải bỏ lại Sài Gòn Gia Định trước ngày giải phóng miền Nam 30/4/1975.

Hết phần 3- Đón đọc phần 4:

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 4)

Phần 4: Ngày trở về

Ngày bố trở về mẹ mắt đẫm lệ rơi, phần vì ngỡ ngàng mừng vui sự trở về đột ngột của bố, cả dòng họ ông bà ai lấy đều nghĩ bố đã hy sinh trong chiến trường miền nam, mấy năm trời không một lá thư thăm hỏi về quê, cũng không có người thân đồng đội chiến sỹ quen biết nào đưa tin là còn sống hay đã chết hay bị thương tật, trước ngày sinh của tôi 1 tháng mẹ đã tìm đến địa chỉ trong bì thư bố gửi về hồi đầu nhập ngũ thì đơn vị đã chuyển đi nơi khác, mất đứt mọi liên lạc với bố từ đó. Bố được điều vào nam hoạt động cách mạng dưới dạng quân báo trực thuộc đơn vị đặc biệt, mọi tung tích liên quan đến quá khứ đều được tổ chức bắt buộc xóa sạch thay vào đó là 1 lý lịch khác và mới hoàn toàn, nhiệm vụ của bố tôi là đi sâu vào hoạt động ngầm trong lòng địch, bất cứ sơ hở nào có thể bị tiêu diệt và ảnh hưởng tới tổ chức, tới an nguy của cả gia đình, bố phải nuốt những đau thương nhớ nhung cá nhân đó vào lòng cam tâm chịu đựng gian khổ để tập trung vào lo việc nước, trong quá trình làm nhiệm vụ và được phân công nhiệm vụ, tổ chức chỉ thị bố kết hợp với 1 đồng đội khác là nữ giới đã nằm sâu hoạt động trong cơ sở hàng ngũ của địch, việc phát sinh tình cảm ngoài ý muốn của cá nhân nhưng lại là ý muốn chỉ đạo của tổ chức, theo tính chất gia đình thì tôi đã có em từ thời điểm đó, 1 cậu em trai kháu khỉnh dễ thương, em sinh ra khi miền nam chưa hoàn toàn giải phóng, vì lý do an toàn tổ chức đã thuyên chuyển bố ra miền trung rồi miền bắc khi thông tin hoạt động không còn bảo mật, an toàn nữa, sự nguy hiểm sẽ tìm đến bố tôi bất cứ lúc nào, việc bảo vệ tính mạng và an toàn cho 2 mẹ con em của tôi hồi đó cũng được tổ chức đặt lên hàng đầu và từ đây yêu cầu cắt đứt liên lạc hoàn toàn với bố tôi là cấp thiết. Vậy là đứa con thứ 2 của bố sinh ra chưa được chăm sóc thì đã phải điều chuyển xa cách, ly tán mà không biết ngày gặp lại và cũng không biết gặp ở đâu? Bằng cách nào?

Hết phần 4 – Đòn đọc phần 5:

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 5)

Phần 5: Biệt ly

Tin miền nam hoàn toàn giải phóng ai lấy đều mừng vui, đất nước đã hòa bình thống nhất, bố được về quê sống cuộc đời nhà binh giải ngũ sau chiến trận, trong niềm vui chào đón của gia đình, họ hàng người thân, hạnh phúc của mẹ tôi bao năm chịu đựng sự nhớ nhung thương yêu giờ đã được bù đắp.

Cả nước ăn mừng ngày miền nam hoàn toàn giải phóng nhưng bố thì u uất muộn phiền, bố dường như có lỗi đau vô tận nào đó không nói ra được, ông thường xuyên thức trắng đêm, điếu thuốc lá luôn trên tay, tôi tuy còn ít tuổi nhưng qua quan sát cảm nhận bố đang phải dằn vặt chịu đựng điều gì đó rất khủng khiếp. Mọi sự chịu đựng đều có giới hạn, bố không thể sống mà tự dằn vặt một mình mãi được, ngoài ra còn có sự nghi ngờ của mẹ, ít nhiều thì bố cũng khiến cho mọi người cảm giác lo lắng không yên tâm  về sức khỏe, về một điều gì đó bí ẩn, bất ổn trong bố.

Một ngày kia bố chủ động mời tất cả mọi người tới nhà trong đó có các bác, các chú và nhiều người thân thuộc, bố đã chủ động công khai truyện bố đã có con riêng vào thời điểm đó, việc bố phải chịu đựng sự rằn vặt bấy lâu là thế, nhân lúc có đầy đủ mọi người bố cũng công khai xin lỗi mẹ và tôi về việc đã rồi đó.

May thay mọi người trong gia đình ai đấy đều thương cảm và yêu quý bố nhiều hơn, nhất là mẹ. Mẹ yêu cầu phải tìm ngay đứa em cho tôi, giọt máu của bố tôi, giọt máu của cách mạng, tên của nó được bố tôi tiết lộ cũng thật đáng yêu và ý nghĩa “Hòa Bình”.

Tôi được giao nhiệm vụ chủ động lên kế hoạch tìm kiếm em trai cùng với bố. Tôi và bố bắt chuyến xe khách sớm nhất khởi hành từ bến xe Sơn Tây vào Sài Gòn, trên xe hai bố con đều nặng trĩu ưu tư và lo lắng, chúng tôi gần như không nói chuyện và mỗi người suy nghĩ một hướng khác nhau về Hòa Bình, người em trai là mục tiêu chính của chuyến đi này.

Vào tới miền nam, chúng tôi chọn một nhà nghỉ gần sát với nơi tổ chức của bố hoạt động ngày xưa, lục tìm lại tất cả những gì theo trí nhớ của bố nhưng kết quả không như mong đợi hay nói đúng hơn là chưa có kết quả cụ thể, mọi thứ giờ đây như đống đổ nát hoang tàn sau chiến trận, những người quen trước kia đâu hết giờ thay bằng người xa lạ, tất cả rất mơ hồ, cơ sở và manh mối hoạt động bí mật gần như đã được giải thể hoặc chuyển sang một dạng hoạt động khác mà bố tôi gần như không biết được vì yêu cầu an ninh thời đó phải cắt đứt liên lạc để đảm bảo an toàn cho cá nhân và tổ chức, một vài người bạn hoạt động cùng chiến tuyến với bố đa phần đã bị hy sinh trong chiến trận trước ngày giải phóng, hoặc bị địch phát hiện và thủ tiêu, người còn lại do ảnh hưởng bom đạn đã tàn phế hoặc mất trí nhớ, bố còn sống xót chở về là còn may mắn hơn những đồng đội khác, thông tin tới đây bố lẩm nhẩm gì đó mà tôi không biết nhưng tôi nghe được những câu cuối “mong các anh được siêu thoát và phù hộ cho bố con tồi tìm được Hòa bình”.

7 ngày tìm kiếm đầu tiên không có kết quả, chúng tôi đã gặp nhiều khó khăn.

Các thông tin cũ của bố cung cấp gần như không còn giá trị, địa chỉ nhà cũ nơi Hòa Bình được sinh ra và chăm sóc giờ đây đã được cách mạng quản lý và giao cho một hộ gia đình cán bộ cao cấp ngoài miền bắc vào tiếp quản.

Hết phần 5 – Đón đọc phần 6

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần 6)

Phần 6: Tìm kiếm Hòa Bình

Thông tin ngày, tháng năm sinh và nhà hộ sinh nơi Hòa Bình được sinh ra là vẫn còn nguyên vẹn, tuy nhiên chúng tôi tìm đến nơi thì tất cả hồ sơ lưu chữ về Hòa Bình và các hồ sơ khác đều bị cháy sạch do đợt tấn công càn quét của địch trước giải phóng vài ngày.

Mọi thứ giờ đây trở lên khó khăn hơn, phức tạp hơn. Tôi và bố ngồi nhâm nhi ly cafe đen trên đường Đề Thám Q1, nét mặt của bố đượm buồn và đầy ưu tư khó tả, tôi động viên bố và quả quyết nhất định con sẽ tìm được em bố ah.

Tâm lý của bố có vẻ bớt căng thẳng phần nào, thay vào đó tôi bắt đầu nghi ngờ vào khả năng trinh thám của mình, tôi chợt nghĩ em đã hiện hữu sinh ra và tồn tại trên mảnh đất này nhất định ta phải tìm ra bằng cách nào đó, chợt câu châm ngôn “Đất có thổ công, sông có hà bá” quanh quẩn trong đầu tôi, sao ta lại không áp dụng nhỉ, những người giỏi về công tác điều tra, tìm kiếm, suy luận là thám tử ở vùng này, họ có chuyên môn nghiệp vụ, kinh nghiệm sẽ có cách giải quyết vấn đề khác với mình, hiệu quả hơn mình. Tôi quyết định không cho bố biết việc tôi sẽ làm là âm thầm tìm hiểu và quyết định gặp trung tâm thám tử Sài Gòn T&T, qua báo giới được biết đây là thương hiệu nổi tiếng gần 20 năm, tôi kỳ vọng vào ông, người đàn ông tên Huy trưởng văn phòng thám tử T&T và cộng sự sẽ giúp được tôi, bố tôi, mẹ tôi và cả gia đình dòng họ nhà tôi hóa giải tâm lý hay nói đúng hơn là giúp cho chứng bệnh về tâm lý của bố tôi được thuyên giảm bằng cách tìm được người em là giọt máu của bố tôi đã phải bỏ lại Sài Gòn Gia Định trước ngày giải phóng miền Nam 30/4/1975.

Vậy là tôi đã triển khai kế hoạch tìm kiếm Hòa Bình với công ty thám tử T&T, mặt khác tôi phải chi trả một phần kinh phí không nhỏ cho họ trong quá trình tìm kiếm, song song đó tôi và bố tôi vẫn tiến hành việc tìm kiếm theo cách riêng của mình.

10 ngày, 15 ngày, 20 ngày trôi qua mà chưa có tin tức gì cụ thể về Hòa Bình tôi nóng ruột quá và thêm phần lo lắng phần tiền mẹ chuẩn bị cho 2 bố con trong chuyến đi đã gần hết, phát sinh là do tôi thuê dịch vụ điều tra, thám tử mà không cho bố biết, tôi nghĩ mình đã hành động đúng, mục đích cuối cùng tôi muốn tìm được em, bố tôi thì đang có vấn đề về tâm lý, tôi không muốn để bố có thêm áp lực nữa, người đàn ông này đã phải chịu đựng quá nhiều  mất mát cay đắng cho cách mạng, cho xã hội rồi.

Tôi chủ động liên hệ gặp a Huy để hỏi thăm tin tức về tình hình công việc!

Đúng 8h00 sáng, tại quán cafe 343 Nguyễn Trãi Q1 như đã hẹn. Huy bắt tay tôi cái bắt tay chắc nịch khiến bàn tay nhỏ nhắn thư sinh của tôi bị co bóp lại và có phần hơi đau, tôi nóng vội và hỏi ngay anh khi chưa kịp kêu gì để uống! Tình hình thế nào hả anh? Em sốt ruột quá anh ah?

Huy! Em không định cho anh uống cafe sao?

Tôi! Ah quên, em xin lỗi, em nóng ruột quá anh ah!

Huy! Chắc hai ngày nữa em sẽ được gặp Hòa Bình, tuy nhiên anh vẫn đang có điều băn khoăn!

Băn khoăn gì hả anh?

Anh hỏi thật nhé! Điều này sẽ rất khó khăn với bố em đó, giấy tờ chứng thực mang tính pháp lý của Hòa Bình bố em không có gì đúng không? Vậy tụi anh tìm ra Hòa Bình thật thì làm sao để bố xác nhận đó là con ruột của mình, người bố người mẹ nào thất lạc con trong chiến tranh tìm lại đều vội vàng nhận đó là con mình do phản ứng tâm lý và ám ảnh về quá khứ cứ gán ép họ trong tâm trí đây đích thực là con mình.

Điều này cũng là vấn đề nan giải đây, nhưng thực ra anh có những chứng cứ gì xác thực đó là Hòa Bình? mẹ của Hòa Bình đâu anh?

Người đàn bà cách mạng đó đã hy sinh rồi em ah.

Bà ấy đã bị ám sát khi đang thực thi phần nhiệm vụ bí mật thay phần của bố em khi ông phải điều chuyển ra bắc, tổ chức đã vội liên hệ được với nhà ngoại Hòa Bình quê ở Châu Thành – Bến Tre và cho người âm thầm bí mật mang thằng nhỏ về quê ngoại, đồng thời cũng cử chiến sỹ bảo vệ an toàn cho tính mạng của Hòa Bình tới sau ngày giải phóng.

Hết phần 6: Đón đọc phần 7 (Phần kết)

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

ĐỨA CON CÁCH MẠNG (Phần kết)

Phần 7: Thám tử giúp đoàn tụ gia đình (phần kết)

Hiện giờ Hòa Bình đang sống với ông bà Ngoại cùng các cậu, Hòa Bình đang học đại học An Ninh, mong muốn tiếp nối theo gương của bố mẹ. Việc bây giờ bố em phải xác nhận được những thông tin về mẹ ruột của Hòa Bình và gia đình ông bà ngoại Hòa Bình, trách nhiệm của em là động viên bố tìm lại nhưng thông tin mà ông còn lưu giữ trong ký ức, đồng thời xếp đặt một chuyến đi xuống Bến Tre cùng tụi anh, em làm được không?

Tôi! Mắt tôi sáng rực lên và nói, anh trả tiền cafe cho em!, tôi vụt chạy ra khỏi quán cafe về thẳng phòng trọ bỏ lại anh Huy với 2 ly cafe chưa ai uống!

Em con có 1 nốt ruồi đỏ rất to phía sau gáy và 1 vết bớt dài ngay sát bộ phận sinh dục, hồi đó bố được bế em con ra tắm nắng vài lần và làm vệ sinh cho em con nên bố nhớ rất rõ, còn thông tin về mẹ của thắng nhỏ thì bố không quên chi tiết nào, hồi đó trong mỗi phiên trực bà ấy đều tâm sự về quê, những người thân ở quê, thậm trí tên và vị trí vai vế của những người đó bố đều nhớ như in mà chưa một lần được gặp mặt.

Tôi! Vậy là quá tốt rồi, sáng mai con và bố cùng với mấy người anh, người bạn con con đi chơi một chuyến, biết đâu anh ấy lại có manh mối của Hòa Bình!

Bố! Bố đồng ý.

Cuộc hội ngộ bất ngờ tràn ngập niềm vui trong gia đình liệt sỹ cách mạng tại Châu Thành – Bến Tre, các trùm Dừa tươi được hái xuống tiếp đãi đoàn người trong lỗi vui mừng khôn siết, huyện đội và các đồng trí trong ban lãnh đạo huyện, xã cũng có mặt đầy đủ, bố tôi đọc tên từng người trong gia đình ngoại của Hòa Bình thông qua trí nhớ và ký ức mà mẹ Hòa Bình đã truyền cho từ hồi đó, ông bà ngoại Hòa Bình vẫn còn giữ 1 tấm hình của bố tôi chụp chung với mẹ Hòa Bình như một kỷ vật thời chiến thiêng liêng và làm tiền đề tiếp sức cho Hòa Bình theo gương bố mẹ, là 2 người con của cách mạng mà tổ quốc phải khắc ghi công ơn và lòng dũng cảm của họ. Cảm giác của bố tôi thì không có lời nào mô tả được nhưng người đáng nhắc tới là ông bà ngoại và các cậu mợ của Hòa Bình, họ như tìm lại được người con của mình khi hòa bình lập lại, là phần thưởng, phần báo hiếu, bù đắp của họ đã mất đi người con gái cách mạng.

Gia đình tổ chức tiệc mừng để 3 bố con tôi ra bắc trình diện họ hàng và ghi tên em tôi vào danh sách 1 đinh mới trong dòng họ.

Tôi đặc biệt cảm ơn anh Huy và cộng sự của anh, tôi thán phục anh không chỉ là chuyên môn nghiệp vụ giỏi mà óc tổ chức của anh cũng tuyệt vời khi cuộc hội ngộ của gia đình tôi đều có mặt của các cấp chính quyền tới chia vui và xác nhận là từ quan hệ và cách tổ chức của anh!

Hai bên gia đình chúng tôi gửi lời cảm ơn trân thành nhất tới anh và cộng sự, chúng tôi không quên gửi phần kinh phí hỗ trợ còn lại tới các anh đã nhiệt tình giúp đỡ hoàn thành xuất sắc công việc trong sự vụ này!

Kính chúc các anh sức khỏe!

“Tên, nhân vật, nội dung truyện đều thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin trong các sự vụ”!

Mr. Huy

 

 

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn