Kỳ án: Căn phòng số 3 P2

7

Kỳ án: Căn phòng số 3…

Kỳ 2: Khám phá bí mật từ một con gián…

Lâm sững sờ vài giây: “Dư sợ gián, chẳng phải anh ta là người tự kỷ sao?”. Nghĩ xong, lâm chạy vào phòng bật máy tính lên và rồi cô phát hiện: “Người bị bệnh tự kỷ là người không biết sợ bất cứ thứ gì trên đời này”…

tham tu o sai gon

Ngày đầu

“Ông chủ, anh dậy đi? Muốn ăn bữa sáng gì? Trứng ốp la và bánh mì nướng được không?”. Lâm lại gõ cửa, mềm giọng gọi.

Bên trong vẫn không nhúc nhích, mắt cổ đảo một vòng, trở về nhà bếp quyết định dùng mùi hương hấp dẫn ông chủ tự kỷ của mình ra dùng bữa sáng.

Dư sống trong một căn hộ cao cấp rộng khoảng tám mươi mét vuông, trang trí đơn giản nhẹ nhàng mà thoải mái, thiết kế nội thất cũng rất tuyệt, có thể thấy được cha mẹ Dư khi còn sống là người nặng về thẫm mỹ như thế nào.

Phòng bếp cũng sạch sẽ rộng rãi, dụng cụ nhà bếp đầy đủ…Lâm đang miên man suy nghĩ thì giật mình khi cô nhìn thấy Dư đứng ở cửa bếp, ngây người nhìn cô. Rất kinh hãi, nhưng Lâm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và cưới nói: “Ông chủ muốn ăn gì? Tôi sẽ làm ngay”. Đáp lại Dư hững hờ không nói, anh ta cạo râu gọn gàng rồi rửa mặt chải đầu và tiếp tục im lặng, xoay người rất nhanh anh ta tự làm bữa sáng cho mình, tự pha cà phê, dáng vẻ vô cùng thuần thục. Và rất nhanh, anh xoay người trở lại phòng khóa chặt cửa.

Lâm bắt đầu ngạc nhiên vì Dư không chỉ là người đàn ông thích sạch sẽ mà con biết làm việc nhà, làm rất nhanh và rất gọn gàng.

Ngày thứ hai

Giống như ngày đầu, Dư tự mình chuẩn bị đồ ăn, tự dọn chén bát của mình rất nhanh, rửa bằng bồn nước, lại bỏ vào máy sấy, rồi dùng cái khăn trắng như khăn mặt để lau bàn, cuối cùng, còn không quên lau dọn sàn nhà sạch sẽ. Làm xong, Dư chẳng nhìn Lâm lấy một cái, lại quay về phòng, giam mình lại. Từ lúc ra ngoài cho đến khi về phòng, anh cũng không mở miệng nói đến một chữ.

Lâm chỉ có thể đứng ngây ra ở nhà bếp, bỗng giật mình nhận ra nhiệm vụ này còn gian nan hơn cô tưởng rất nhiều, bởi vì Dư tự bao kín mình lại đến không còn kẽ hở, ngay cả đến gần anh cũng thật khó khăn, càng không nói đến việc tìm ra những tâm sự thầm kín của anh.

Anh không ra khỏi cửa, nhưng lại có người thường xuyên đưa rau dưa, bánh, sữa tươi đến, anh hay dùng những thứ này để nấu ba bữa cơm. Đến hẹn lại lên, đến giờ là anh dọn phòng, đúng ba giờ chiều hàng ngày, anh lại dùng máy hút bụi, dùng khăn lau nhà dọn cả nhà một lượt, mỗi ngày đều như thế.

Chính anh tự giặt quần áo, phơi quần áo, rút quần áo, gấp quần áo, không chỉ sắp xếp, mà còn chia ra theo chất liệu, sau khi giặt sạch phơi khô, hầu như bộ quần áo nào anh cũng là một lượt, áo sơ mi quần dài thì treo trong tủ quần áo, mà áo phông và quần lót thì được gấp phẳng lì hình lăng giác rõ ràng, giống như hàng vừa mới bày bán trong cửa hàng vậy.

Dư phân chia ranh giới rất rõ ràng, tuy Lâm sống chung một nhà với anh, lại mãi mãi không chạm được vào thế giới của anh, cho dù giờ cô đang ngồi an nhàn trên ghế sopha theo dõi anh dọn phòng khách, khoảng cách giữa cô và anh lại xa vời vợi như là nam cực và bắc cực vậy! Lâm phải nghĩ thật kỹ, chọc kiểu gì mới có thể hạ gục được tượng đồng vách sắt Dư.

Lâm bỗng há hốc mồm, người mắc chứng tự kỷ lại có năng lực tự lo liệu cuộc sống ư? Cơ bản là Dư chẳng cần có người chăm sóc ý! Nhưng rồi Lâm lại nghĩ người tự kỷ hầu như chỉ sống trong thế giới của mình, hành vi của Dư như vậy cũng là điều bình thường…

Ngày thứ ba

“Á” tiếng kêu inh ỏi phá tan giấc ngủ của Lâm, cô vội vã chạy ra phòng khách. Làm sao? Sao vậy? Sắc mặt Lục Thời Dư trắng bệch, dáng vẻ bị dọa đến choáng váng.

Lâm gần như không nghĩ nhiều, lập tức theo thói quen nhặt dép lê dưới chân lên, quăng thật mạnh về phía chú gián. Bộp một tiếng, trúng thẳng mục tiêu, chú gián đánh thương nằm bẹp dí dưới chiếc dép, số chết đã định.

Tiếp theo, Lâm đứng dậy đến gần, cầm lấy dép lê, chỉ thấy chú gián không nhúc nhích, như là đã chết, may mà không phọt ra cái thứ ruột ghê tởm kia. Cô chụp lấy một tờ giấy, khom người tóm lấy râu chú gián, cầm nó lên, cười tí tởn.

Đây chính là công lực thâm hậu của cô, vốn có thể dùng nhiều sức hơn, nhưng vì nhân từ muốn để lại cho nó một thi thể nguyên vẹn, cũng đỡ phải bẩn nhà, về sau khỏi rắc rối. Liếc trộm Dư một cái, anh không nhìn cô, nhưng mà, anh lại nhìn con gián trong tay cô, chẳng biết đang nghĩ gì nữa, vội vội vàng vàng trốn về phòng, đóng cửa lại.

Lâm sững sờ vài giây: “Dư sợ gián, chẳng phải anh ta là người tự kỷ sao?”. Nghĩ xong, lâm chạy vào phòng bật máy tính lên và rồi cô phát hiện: “Người bị bệnh tự kỷ là người không biết sợ bất cứ thứ gì trên đời này”. Một loạt câu hỏi được đặt ra trong đầu Lâm: Anh ta đang giả bệnh à? Tại sao anh ta suốt ngày giam mình trong phòng, căn phòng đó có gì bí ẩn?…

Lúc này, chuông điện thoại reo lên trong phòng khách, cuộc gọi này là của bà Thơm. “Cô Lâm, ngày kia là ngày mừng thọ tám mươi tư tuổi của bà nội thằng Dư, mọi năm chúng tôi đều tổ chức yến tiệc, cô phải đưa thằng Dư đến dự đấy”.

“Dư sẽ đến á?” Lâm hoài nghi.

“Nó sẽ về, tình cảm của nó và bà nội rất tốt, năm nào nó cũng tham dự.”

“À?”

“Mẹ tôi rất yêu thằng Dư, nó không đến mẹ tôi lại làm ầm lên, phiền chết người.”

“Vâng. Thưa bà”

Lâm mừng thầm, hừ? Ngày kia Dư không ở nhà, lúc đó không phải là cơ hội tốt để lục soát phòng anh ta sao?./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN – CÔNG TY THÁM TỬ SÀI GÒN