Kỳ án: Người chết trở mình sống lại…(Phần 1)

1

Thám tử  tại Sài Gòn – Sau những ngày nắng gắt, mấy hôm nay trời Sài Gòn bỗng trở nên âm u và ảm đạm lạ lùng, những áng mây đen bay thực thấp và không khí lành lạnh.
Tuấn dắt tay Na từ rạp hát đi ra. Na nhìn Tuấn nói: “Anh Tuấn à, phim Mỹ thực là tuyệt vời phải không anh. Phải chi em được như cô diễn viên chính bơi lội dưới con suối đó có lẽ em sung sướng tới chết được. Anh nghĩ có phải người ta đã tạo nên cảnh thần tiên đó, chứ ở Mỹ làm gì có những cảnh thực sự như vậy”.
Na nói, nhưng không thấy Tuấn trả lời, cô tưởng những tiếng ồn ào của mọi người chung quanh làm anh không nghe thấy, nên lập lại câu hỏi một lần nữa. Bộ phim này thực là hay mà, em nhất định phải đi xem một lần nữa đó.
Nhưng Na vẫn không thấy Tuấn nói gì. Na hơi ngạc nhiên vì bây giờ cả hai đã ra tới ngoài đường rồi, đám đông không còn chen lấn nhau như trong rạp. Hơn nữa, Na đã nói hai lần mà tại sao Tuấn không trả lời. Na nhìn Tuấn đăm đăm, cô thấy hình như có chuyện gì đang xảy ra. Nhất là khuôn mặt của Tuấn coi lạ kỳ. Cặp mắt anh mở trao tráo, nhìn thẳng về phía trước như đứng tròng. Na và Tuấn đã quen nhau hơn hai năm, cô chưa bao giờ thấy thần sắc của anh kỳ quái như lần này. Na không hiểu tại sao lại có tình trạng này. Cô lay mạnh tay Tuấn: “Anh Tuấn, anh Tuấn, anh sao vậy?”.
Nhưng Tuấn vẫn không trả lời. Mắt anh vẫn nhìn đăm đăm về phía trước. Sắc mặt càng ngày càng lợt lạt, trông thực cổ quái. Hình như trong mắt anh toả ra một luồng ánh sáng kỳ dị. Na run run nhìn theo ánh mắt đó. Nàng chợt thấy phía trước một ông già đang đi ngược chiều về phía mình và Tuấn đang đứng.
Na nghĩ, một ông già đi ngoài đường thì có gì là lạ. Bề ngoài của ông ta cũng chẳng có gì phải chú ý, Na liếc mắt nhìn Tuấn. Vừa lúc ấy, ông già cũng lướt qua nàng như một hơi gió thoảng. Tuấn đột nhiên ngừng bước và quay mặt lại nhìn. ánh mắt như đeo đuổi và thực gắn bó. Bây giờ Na mới chắc chắn Tuấn bị thu hút bởi người lạ mặt già nua này.

thám tử tphcm
Kể từ ngày gặp ông già ấy, Tuấn luôn đau đáu một ý nghĩ người đó chính là cha mình.

Bóng hình ông già đã đi thực xa và vừa khuất hẳn sau một khúc quanh. Tuấn như một người ngớ ngẩn từ từ nhìn Na, cô vẫn thấy thần sắc kỳ quái trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tuấn còn đó. Rõ ràng anh đang nhìn thẳng vào mắt Na, nhưng hình như anh vẫn không thấy gì trước mặt và cũng chẳng nghe thấy gì.
Cuối cùng Tuấn thở dài, và dắt tay Na tới công viên trước rạp hát. Ngồi trên ghế đá. Mặt trời buổi chiều đang rọi những tia nắng cuối cùng trong ngày một cách yếu ớt. Trên khuôn mặt Tuấn, những nét kỳ ảo khó hiểu vật vờ. Sắc mặt anh như biến đổi hoàn toàn. Tuấn đang nghĩ tới câu chuyện đã xảy ra. Na giữ yên lặng và hồi hộp chờ người yêu nói, cô có linh cảm đó là một chuyện thật quan trọng dính líu tới đời Tuấn. Na cố nhẫn nại chờ đợi Tuấn lên tiếng. Cuối cùng Tuấn đã lên tiếng và giọng nói của anh bỗng nhiên nghe thực xa lạ. Tuấn run run nói:“Anh không biết phải nói cái gì trước bây giờ. Đầu óc anh bấn loạn và thật hoang mang. Hồi nãy, lúc đi ra. Anh nhìn thấy ông già đó… Ông già đó giống hệt như ba anh, không khác một chút nào cả”.
Na bắt đầu run lên, lời nói của Tuấn làm cho cô sợ hãi, Na chồm tới hỏi: “Anh nói cái gì?. Anh Tuấn, ba anh à…ông ấy đã chết từ 5 năm nay rồi cơ mà”. Mặc dù nơi đây có rất nhiều người qua lại, nhưng không hiểu sao Na lại thấy sờ sợ và cảm thấy ớn lạnh thật sự.
“Đúng rồi, ba anh đã chết từ lâu. Bởi vậy anh mới…”. Giọng nói của Tuấn trở nên hồ đồ, nhưng nhìn khuôn mặt anh, Na biết chắc là Tuấn không nói dối.
Từ trong thâm tâm Tuấn vẫn tin đó chính là cha mình. Nhưng anh cũng biết chắc là ba mình đã chết từ lâu. Bây giờ có lẽ xương thịt đã trở thành cát bụi. Nhưng khổ nỗi trong lòng mìnhTuấn vẫn có niềm tin ông già đó là ba mình. Suy nghĩ Suy nghĩ theo cách nào đi nữa, Tuấn vẫn không thể nào thoả mãn được những nghi hoặc trong lòng mình. Mặc dù Tuấn chẳng bao giờ tin là người chết có thể sống lại ngờ ngờ như vậy, anh nhớ rất rõ khi cha chút hơi thở cuối cùng, ông còn ói ra một chậu máu. Sau khi ông tắt thở, chính Tuấn tắm rửa và khênh xác ông đặt vô quan tài, nên anh tin chắc là cha mình không thể nào chết giả được.
Nhưng nếu cha Tuấn đã thực sự chết rồi thì người xuất hiện ở trước rạp chiếu phim chiều nay là ai? Có phải ông ta chỉ là một người giống hệt như cha Tuấn hay không?
Suy nghĩ này cứ mãi ám ảnh Tuấn, anh thấy hối hận vì bữa đó không chạy theo ông già kia. Một tuần sau, khi đi làm về đến cổng nhà, Tuấn thấy một bóng người rất quen thuộc ở trước mặt vừa lướt qua. Tim anh bỗng đập mạnh, thân thể chấn động. Tuấn quay hẳn lại nhìn người vừa đi qua mặt mình, anh nhìn châm bẩm sau lưng. Người đó chính là ông già làm chàng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ nay chứ còn ai vào đó nữa
Tự nhiên Tuấn có cảm giác như sống lại những ngày cha anh còn sống. Anh nhớ rõ hồi còn đang theo học ở đại học, có một lần đi học về cũng vào thời gian này, bóng nắng vừa chợt tắt và Tuấn bỗng gặp cha mình đi qua như vậy. Hình ảnh hồi đó chợt hiện ra thực rõ trong đầu chàng, và sao nó trùng hợp với hoàn cảnh bây giờ như vậy. Tuấn cố định thần để nghĩ rằng làm sao thời gian có thể đi ngược lại như vậy được. Nhưng anh không thể phủ nhận được những gì đang xẩy ra trước mặt.
Tuấn cắn chặt môi, anh cảm thấy đau buốt và biết chắc đây là sự thực chứ không phải đang xảy ra trọng giấc mơ. Ông già đó vẫn chậm chạp cất bước. Khi ông ta đi tới cuối đường, Tuấn không nhịn được nữa buột miệng kêu lớn: “Ba”.
Nghe tiếng gọi của Tuấn, ông già từ từ xoay mặt lại. Anh nhận ra ngay ông ta là người mình gặp bữa coi hát với Na về, và người đó cũng chính là cha mình. Ông già đó nhìn Tuấn và mỉn cười hiền lành. Tuấn giật mình, tim anh như muốn nhẩy khói lồng ngực. Đó chính là nụ cười của cha anh hồi nào. Nụ cười đó với Tuấn thực quen thuộc và thân thiết. Nhưng ông già đó chỉ quay lại mỉm cười rồi lại quay đi và tiếp tục rảo bước. Cử chỉ đó khiến Tuấn ngơ ngác tới bàng hoàng. Anh ngần ngừ một lúc rồi chạy theo ông… /./
* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T