Kỳ án: Người chết trở mình sống lại…(Phần 2)

6

Thám tử tại sài gòn – Không thể bỏ lỡ cơ hội này, Tuấn đã chạy theo. Ban đầu anh thấy bước đi của ông già chậm chạp nên nghĩ là sẽ đuổi kịp ông ta rất nhanh thôi. Không ngờ anh đuổi theo lẹ bao nhiêu thì ông ta lại đi nhanh bấy nhiêu. Tuấn đã theo ông ta qua không biết bao nhiêu con đường. Tuấn nghĩ, cứ đuổi như vậy thì không bao lâu anh sẽ mất dấu ông ta thôi. Bởi vậy anh cố tìm cách nào để gặp bằng được ông ta mới chịu.

Tuấn đã cố kêu thực lớn, nhưng làm như ông ta không nghe thấy gì và vẫn lủi bước thực nhanh. Tuấn đã cố gắng đi thực mau và hầu như chạy tới hết sức mình, nhưng cũng không thế nào bắt kịp ông ấy. Anh không biết ông ta đi như thế nào, vì anh cũng không thấy ông ta chạy, nhưng hình như vận tốc đã tăng lên thực nhanh.

tham tu sai gon
Bóng một người đàn ông lướt qua làm Tuấn bàng hoàng và anh chợt nhận ra đó là cha mình.

Tuấn cảm thấy lạ kỳ, nhưng anh nhất định phải bắt cho kịp để hỏi cho ra lẽ ông ta là ai. Nhưng dù có làm thế nào đi chăng nữa, khoảng cách hai người vẫn thực là xa. Không bao lâu ông ta đã bước vào một con hẻm nhỏ. Tuấn biết chắc là khi ông đã lọt vô con hẻm nhỏ này rồi thì rất dễ lẩn khuất, nên anh không dám chậm trễ. Tuấn chạy thực mau tới con hẻm đó, và khi đi được một lúc Tuấn mới khám phá ra đây là con hẻm cụt, không có lốt thoát. Anh đã nhìn thấy ông già vô một căn nhà ở cuối hẻm. Sau khi ông vô nhà, Tuấn chạy tới trước cửa, anh định tông cửa vào nhưng không hiểu sao lại ngần ngừ và ra đầu ngõ hẻm đứng thực lâu. Anh nghĩ chuyện mình có thể điều tra thân phận ông ta đâu phải là chuyện khó nữa, vì đã biết chỗ ở của ông ấy rồi. Đồng thời Tuấn nghĩ mình phải cho mẹ mình hay cái chuyện này mới được.

Vừa về đến nhà, Tuấn đăm đăm nhìn mẹ một lúc rồi hỏi: “Mẹ à, cha con có anh em ruột hay anh em sinh đôi gì không ?”. Mẹ Tuấn nghe thấy con hỏi câu đó thì có phần lạ lùng vì chồng bà là con trai duy nhất trong gia đình, cả họ hàng ai mà không biết. Ông ấy đã chết mấy năm rồi, những nhớ thương cũng đã lắng chìm vào dĩ vãng. Tại sao Tuấn lại đột nhiên hỏi một câu ngớ ngẫn đến thế.

Tần ngần một lúc rồi bà trả lời: “Ông nội và ông ngoại của con là anh em kết nghĩa. Hai gia đình này lúc nào cũng ở lân cận bên nhau. Bởi vậy cha con và mẹ chơi với với nhau từ hồi còn trẻ thơ, có chuyện gì của gia đình ba con mà mẹ không biết. Giòng họ của ba cho tới con là bảy đời rồi; gia đình nào cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất mà thôi. Lúc xưa ông nội con muốn có sự thay đổi nên đã cưới một lúc thêm ba bà vợ nhỏ nữa, vậy mà cũng chẳng thay đổi được gì vì cả ba bà sau đều không có con”.

Những lời nói của mẹ đã làm Tuấn tin tưởng thực sự ông già kia không phải là anh em gì với ba mình được nữa. Tuấn dứt khoát cho rằng ông ta chính là ba mình. Bàng hoàng một lúc, Tuấn từ từ thuật lại với mẹ những gì đã xảy ra. Mẹ Tuấn nghe con nói như vậy rất kinh ngạc, nhưng bà ta không tin. Bà bảo Tuấn: “Con à, người giống người là chuyện thường thôi. Chuyện đó không thế nào xảy ra được đâu. Không lý con gặp ma rồi…”. Mẹ Tuấn tuy nói vậy, nhưng giọng bà có vẻ run rẩy.

Tuấn nói: “Mẹ, đúng là cha đã chết từ lâu. Nếu hồn ma của cha xuất hiện, tại sao lại chờ tới mãi bây giờ mới về. Với lại con không tin chuyện mê tín dị đoan. Làm gì có hồn ma cơ chứ. Lúc ấy trời còn sáng mà. Nghe con nói như vậy khiến bà đâm phân vân, nói nho nhỏ một mình: “ Trừ khi mẹ đích thân gặp được, nếu không mẹ chẳng bao giờ tin có chuyện đó đâu.”.

Ngay ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng. Tuấn đã dắt mẹ đi tới con hẻm nhỏ. Những người ở trong hẻm này có lẽ cũng là dân lao động, hình như họ toàn là những người đi làm công thì phải. Bởi vậy, mới sáng sớm mà mọi người đã lục đục đi làm. Những người bán hàng rong, bán cải, bán đậu hũ cũng đang nhộn nhịp chuẩn bị quang gánh ra chợ. Tuấn dẫn mẹ tới cuối đường hẻm và chỉ căn nhà hôm
trước nói: “ Căn nhà này đó mẹ. Mình tới sớm như vậy, chắc chắn ông ta chưa ra khỏi cửa đâu.”.

Mẹ Tuấn đề nghị:“Như vậy mình phải tìm một chỗ nào kín đáo núp xem, chứ nếu người đó không phải là cha con thì kỳ cục lắm.”. Tuấn thấy mẹ nói rất phải nên chịu liền, anh nhìn quanh thấy gần đó có một cây cổ thụ, Tuấn bèn dẫn mẹ tới núp sau thân cây. Hai mẹ con đợi tới trưa, căn nhà đó vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Hai mẹ con đợi hơn nửa ngày, mẹ Tuấn có vẻ chán nản muốn quay về.

Thấy vậy, Tuấn vội vàng bắt chuyện với bà già nhà bên cạnh, theo lời bà này ông già kia là người rất lạ lùng, ông ta thực sự cô độc không có bà con thân thuộc. Mấy năm nay rồi ông ta không tiếp xúc với ai cả.

Nói rồi bà lão ngoe nguẩy đi vô nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm. Cái lão quái vật này, ai ở không mà để ý tới nó. Từ năm năm về trước, 15 tháng giêng dọn tới đây. Kỳ kỳ quặc quặc không biết làm cái gì mà bây giờ lại có thêm thằng cháu này tới đây điều tra lão ấy nữa chứ.

Khi vô tới nhà, bà đóng cửa một cái rầm. Tuấn đứng như trời trồng. Mẹ Tuấn cũng như mất bình tĩnh, nắm chặt lấy tay con hỏi: “Tuấn, con có nghe bà già nói gì không?”. Tuấn có cảm giác bàn tay của mẹ lạnh tanh. Anh hiểu được sự khích động của mẹ vì Tuấn biết rằng cha của mình chết đúng vào ngày 15 tháng giêng năm năm về trước. Trời hè nóng nực mà mẹ con Tuấn đứng giữa đường vẫn cảm thấy lạnh như băng đá…

Từ hôm ấy trở về nhà mẹ Tuấn phát bệnh, người lúc nào cũng buồn bực không muốn ăn uống. Tuấn mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình, ông già kia là ai? là người hay là ma? Những câu hỏi ấy cứ dồn dập làm Tuấn như sắp phát điên. Anh nghĩ có lẽ bây giờ là lúc phải hành động một cách quyết liệt hơn nữa, không thể rình rình, mò mò như thế này mãi. Trong đầu Tuấn đã có chủ tâm. Anh lên xe chạy thẳng đến địa chỉ 45-47 Trần Đình Xu, Quận 1 (TP.HCM), để nhờ các thám tử của Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn (T&T) hỗ trợ mình tìm ra sự thật. Cũng từ đây, nhiều chuyện li kì khác lại xảy đến…./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

CÔNG TY THÁM TỬ SÀI GÒN – DICH VU THAM TU UY TIN TAI SAI GON