Kỳ án: Người chết trở mình sống lại…(Phần 3)

4

Thám tử tại tphcm – Nhận được đơn hàng của Tuấn các Thám tử Sài Gòn T&T nhanh chóng bắt tay vào cuộc. Kế hoạch được đặt ra lần này là trực tiếp xâm nhập vào nhà  ông già kia, theo các thám tử chỉ có như vậy mới biết được chính xác ông ta là người hay là ma? . Đồng thời, cũng chỉ có cách này mới biết được đó có phải là cha của Tuấn hay không. Với danh nghĩa nhóm người đi làm từ thiện, các thám tử đã sẵng sàng cho phi vụ lần này.

Sau khi tập trung đầy đủ lực lượng, các thám tử đã lên đường tới căn nhà trong căn hẻm nhỏ mà mẹ con Tuấn rình rập mấy ngày qua. Trời tối mò mò, con hẻm không một bóng đèn đường. Thỉnh thoảng mới có vài tia sáng hất ra từ khe cửa sổ của một vài nhà nào đó đi ngủ trễ. Mọi người đều đi bộ, xe phải đậu ngoài hẻm vì đường vô quá nhỏ. Những hàng hiên nhà nhấp nhô, cái cất ra, cái thụt vô. ánh đèn pin lấp lánh trên con đường đất gồ ghề. Không ai nói với ai một câu nào, chó bắt đầu sủa dài theo lối xóm.

tham tu tai tphcm
Ngôi nhà nằm sâu trong con hẻm nhỏ, cũ kĩ và yên tĩnh đến lạnh người.

Một lúc sau, toán thám tử đã tới trước căn nhà. Quả thực họ là những thám tử vô cùng chuyên nghiệp, nhất là lại có anh Huy – giám đốc Trung tâm đi cùng nên ai nấy cũng tự tin hơn trong từng hành động. Đã có mấy người bọc ra ngã sau, căn nhà bây giờ dù có ai ở trong muốn chạy thoát cũng đành bó tay vì đã bị vây kín. Họ hành động lanh lẹ và im lìm như những bóng ma. Anh Huy rất hài lòng với những cấp dưới của mình. Anh ra dấu cho một thám tử gõ cửa. Còn mình thì lên tiếng gọi: “Mở cửa nhận quà, chúng tôi mang quà đến cho những người già neo đơn đây”.

Không có tiếng trả lời. Anh Huy gõ mạnh vào tấm ván trước mặt, gọi lớn hơn: “Chủ nhà, xin mở cửa”. Vẫn không có ai trả lời. Huy nghé mắt nhìn vô trong qua khe cửa. Anh thấy rờn rợn vì chiếc bàn thờ kê giữa nhà chập chờn trong ánh sáng leo lắt của một ngọn đèn dầu nho nhỏ. Anh vẫn kiên nhẫn gõ cửa: “Mở cửa, mở cửa. Chúng tôi còn phải đến nhiều nhà khác nữa ạ”. Một thám tử đứng bên cạnh, nói nhỏ vào tai Huy: “Anh ơi, nhất định là nhà có người, vì trên bàn thờ có thắp đèn”.

Anh Huy gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như anh. Mình phải gọi bằng được gia chủ mở cửa mới thôi”. Nói xong, anh nắm tay đập thật mạnh vô cửa ầm ầm: “Mở cửa, mở cửa…chúng tôi không có nhiều thời gian đâu”. Chờ một chút nữa cũng không thấy động tĩnh gì. Anh Huy quay sang bảo: “Anh em vây chặt căn nhà này. Để tôi dắt mấy nhân viên qua xét nhà bên cạnh hỏi thăm tin tức ra sao”.

Nói xong, anh Huy ra dấu cho hai nhân viên đứng bên anh tới nhà bên cạnh. Hình như gia đình này đã nghe thấy tiếng gọi cửa nhà kế bên nên mọi người đã thức dậy và sẵn sàng nhận quà tự hồi nào. Anh Huy hỏi gia chủ: “Xin bác cho biết căn nhà bên cạnh này có ai ở hay không?”.

Người đàn bà gật đầu: “Dạ, có một ông già ở đó từ lâu rồi. Ông già này ít có xuất hiện lắm. Lâu lâu người ta mới thấy ông ta ra vô. Hôm nay tôi cũng không để ý lắm, ông già này không bao giờ nói năng với ai ở khu này cả, ông ấy sống âm thầm như một bóng ma vậy đó. Cả xóm cũng chẳng ai biết ông ta làm ăn ra sao cả. Hình như chiều nay tôi thấy ông già có đi qua cửa nhà tôi. Ông ta đi đâu cũng chỉ có một mình thôi. Chưa bao giờ thấy có lần nào đi với ai”.

Anh Huy thấy như vậy cũng đủ rồi. Anh cảm ơn gia chủ, tặng quà cho họ rồi trở lại căn nhà lúc nãy. Anh tiếp tục kiên nhẫn gọi cửa, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Anh ngần ngừ một lúc, rồi ra lệnh: “Phá cửa vô đi”

Anh Huy vừa nói xong, một thám tử đã lấy vai đẩy mạnh cánh cửa. Có lẽ anh ta nóng lòng nên dùng sức tông thực mạnh. Cánh cửa bật tung, đập vô vách phía trong tạo nên tiếng động thực lớn. Có tiếng gió rít lên đâu đây, ánh đèn trong nhà lung linh ma quái, chập chờn tới khiếp đảm. Mọi người tràn vô nhà thực nhanh. Mấy cây đền pin cùng chiếu vô trong một lượt, nhưng không có ai. Lục lọi một hồi, một thám tử chạy lại nói với anh Huy:  Anh ơi, căn nhà này kỳ cục quá. Không có đồ đạc gì hết, chỉ có mỗi một cái bàn thờ ở giữa nhà thôi. Hình như không có ai ở đây.

Huy cau có: “Vô lý lúc nãy nó gài cửa phía trong. Nhà lại chỉ có một cửa ra vào. Hơn thế nữa, cây đèn dầu trên bàn thờ còn cháy và bà hàng xóm đã thấy ông ta đi về chiều nay. Không lý lão là ma”.

Huy vừa nói xong thì giật mình. Anh nhìn thấy bức hình trên bàn thờ quen quen. Tới gần hơn, rọi đèn pin vô bức ảnh. Huy thấy xương sống lành lạnh, hình như có một điều gì không ổn. Anh đã nhận ra người trong hình. Không phải ông Tư bố của Tuấn thì còn ai vào đấy nữa. Anh có một trí nhớ rất tốt. Chính bức hình này Tuấn đã đưa cho anh xem để nhận diện cha của Tuấn. Cẩn thận anh Huy sai một thám tử chạy ra đầu hẻm mở cốp xe mang tấm hình vào đối chiếu. Và rồi, trời ơi hai tấm hình này là một người….Anh Huy đâm hoang mang thực sự. Tại sao bức hình này lại ở đây, còn người trong nhà này đi đâu. Ông già mà người hàng xóm nói không thế nào là giả được. Ông ta là ai? Nhớ lại câu chuyện của Tuấn kể làm anh Huy run lên. Không lý ông già này đội mồ về đây sống hay sao. Ông ta là ma hay là người. Anh quan sát một lượt thực nhanh trên bàn thờ, cũng chẳng có gì đáng chú ý. Mấy cuốn kinh kệ và một miếng vải vàng cũ kỹ.

Chần chừ một lúc Huy nói nhanh: “Rút thôi anh em, để hôm sau quay lại vào buổi sáng”. Nói xong, Huy với tay lấy tấm hình trên bàn thờ. Anh muốn có một vật gì trao cho Tuấn. Lấy tấm hình xong, Huy tiện thể thổi tắt ngọn đèn dầu, trong thâm tâm anh nghĩ nhà không có ai, để đèn như thế này rất dễ sinh ra hoả hoạn.

Mọi người đi thật nhanh ra cửa, một anh thám tử quay đầu lại nhìn căn nhà, rồi hét lên : “Ngọn đèn trong căn nhà đã được thắp sáng trở lại…”./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TẠI TPHCM