Kỳ án: Người chết trở mình sống lại…(Phần 4)

8

Thám tử ở tphcm – Sau cái hôm đột nhập vào ngôi nhà không thành công, thứ duy nhất thu được là bức hình giống hệt bức hình trên bàn thờ của ba Tuấn. Nhiều ngày sau đó các Thám tử Sài Gòn vẫn túc trực 24/24 trước cửa nhà nhưng ông già ấy vẫn biệt vô âm tín. Suy đi nghĩ lại anh Huy vẫn không sao lí giải được chuyện lạ lần này. Cuối cùng anh và Tuấn thống nhất đi đến một quyết định có phần liều lĩnh…

Tuấn lái xe chở anh Huy thẳng tới nghĩa trang, nơi mộ cha anh được chôn cất. Con đường này thực quen thuộc vì từ 5 năm nay tuần nào Tuấn cũng đi thăm mộ. Người giữ cửa nghĩa địa đã quen mặt Tuấn và rất quí anh vì tháng nào Tuấn cũng cho ông ta mấy trăm bạc để ông quét mộ và thay nước bình bông trước mộ cha anh.

Nghĩa trang này nằm ngay giữa thành phố Sài Gòn của những người nhiều tiền và có thế lực nên rất khang trang và kín đáo. Mẹ Tuấn có một ông bác đã lo cho gia đình anh một miếng đất để xây căn mộ này ngay từ khi cha anh còn sống. Phải nói đây là một căn nhà nho nhỏ chứ không phải là một ngôi mộ thường với tấm bia như những ngôi mộ khác.

tham tu sai gon
Bên dưới mộ chỉ toàn là đất, hài cốt của ông Tư đã không cánh mà bay

Chính Tuấn cũng không hiểu sao cha anh lại bận tâm tới nơi an nghỉ ngàn thu của gia đình nhiều như vậy. Hình như ông đã bỏ ra một số tiền rất lớn xây ngôi mộ này. Chung quanh mộ là hàng rào, rồi một cái nhà con con có mái, có tường, có cửa, có những chân song sắt và mộ bia chắn phía ngoài như một tấm phên che phía trước không cho người đi đường nhìn thấy bên trong ngôi mộ. Nói tóm lại người đi đường từ ngoài nhìn vào, có cảm tưởng đó là một cái miếu cổ hay phải là một cái lăng nho nhỏ của một vị vua chúa nào từ thời xa xưa.

Với kiến trúc này, lúc ba Tuấn mới mất, anh đã từng nằm lì ở đây suốt ngày khóc lóc mà không ai biết: Và cũng đã có lần anh chàng ngủ quên cả đêm mà cũng không ai hay.

Đến từ buổi sáng, nhưng Huy và Tuấn đợi mãi đến tận chiều tối mới bắt đầu hành động. Khi mặt trời đã lặn, cả hai bắt đầu nậy nắp mộ bia ra để tìm hiểu sự thực.

Tuấn quay sang nói với anh Huy: “Đây là mộ của cha tôi, nên việc bất kính này tôi sẽ làm, có gì sai trái cha cũng sẽ rộng lượng tha thứ cho tôi”. Nói rồi Tuấn lom khom lấy trong túi vải sau xe ra chiếc búa và cái đục anh nậy mạnh những lớp xi măng chét chung quanh nắp mộ. Trong khi đó anh Huy đứng quan sát, canh chừng xem có ai đến bất ngờ hay không.

Chỉ vài phút sau nắp một bia đã bị Tuấn lật nghiêng qua một bên để lộ ra miệng huyệt sâu thăm thẳm, tối om om. Huy từ từ bước đến, anh nhìn theo ánh đèn pin của Tuấn rọi xuống dưới. Chiếc quan tài đã bật nắp, trống không. Những đồ liệm xác còn vứt bừa bãi trong lòng huyệt. Đất ở nghĩa trang này rất đắt tiền nên người ta đã đếm sẵn trong gia đình có bao nhiêug người và đào cũng như xây sẵn bấy nhiêu tầng cho từng người trong gia đình nằm chồng chất lên nhau. Căn mộ này gia đình Tuấn đã xây ba tầng dành cho cha mẹ anh và chính Tuấn nữa. Vì ba Tuấn là người chết đầu tiên nên quan tài để dưới cùng. Hôm đó chính mẹ Tuấn đã không muốn cho người ta đậy một bửng chắn trên quan tài cha anh. Bởi vậy, hôm nay chỉ cần nậy nắp mộ là Tuấn và Huy nhìn thấy quan tài ở dưới lòng huyệt ngay. Sự thực đã được chứng minh rõ ràng. Dù Tuấn đã đoán là cha anh không còn nằm ở đây, nhưng chính Tuấn là người bị giao động hơn cả.

“Anh Huy, ông già ấy chính là cha tôi rồi. Trời ơi, cha tôi còn sống”. Tuấn vừa nói vừa níu cứng lấy tay anh Huy, thân thể Tuấn lạnh toát và run lẩy bẩy.

Trong lúc Tuấn xúc động đến tột độ, anh Huy vẫn bình tĩnh. Thậm chí ngay lúc này khi chứng kiến cảnh quan tài trống không anh vẫn không tin có chuyện người chết sống lại. Anh vòng quanh ngôi mộ, cẩn thận quan sát lại một lần nữa. Đúng như những gì anh Huy suy nghĩ, có một người nào đó đã đến trước anh và Tuấn, cố tình lật tung ngôi mộ mang xác cha Tuấn đi.

Để tháo gỡ nút thắt này, anh Huy gọi lớn: “Chú bảo vệ ơi! Chú ra đây chúng cháu có chuyện nhờ chú giúp”. Sau tiếng gọi của anh Huy người bảo vệ ngay lập tức có mặt. Không chần chừ anh Huy hỏi thẳng: “Trước khi chúng cháu đến người nào đã cậy nấp bia mộ này vậy chú?”.

Câu hỏi của anh Huy làm Tuấn xanh mặt, còn ông bảo vệ thì chối đây đẩy: “Làm gì có ai dám đến đây cậy mộ lên chứ, tuyệt đối không có đâu”. Mặc kệ sự chống chế của ông này, anh Huy chỉ ra lớp xi măng mới toanh trên thành mộ, đây là xi măng mới được chét lại, điều này giải thích lí do vì sao Tuấn không cần chút lực nào đã có thể bật tung bia mộ. Hơn nữa, chung quanh ngôi mộ đầy những dấu chân dình đất đỏ, rõ ràng có người nào đó đã đào ngôi mộ lên trước khi Huy và Tuấn đến.

Những lập luận xác đáng của Huy khiến ông bảo vệ không còn cánh nào khác buộc phải nói thật: “Mới ngày hôm qua mẹ cậu (ông vừa nói vừa chỉ tay vào Tuấn), và một người đàn ông đến đây đào mộ lên. Họ bảo tôi giữ bí mật và còn cho tôi ít tiền”. Vừa nghe ông bảo vệ nói xong, anh Huy chỉ thẳng vào bia mộ: “Người đàn ông đi cùng mẹ Tuấn có phải rất giống người đàn ông trên bia mộ kia không?”.

Ông bảo vệ tiến sát lại gần, nhìn chăm chú rồi la toán lên: “Giống, giống y hệt. Không phải ông ấy đã chết rồi sao”./.

* Tên nhân vật đã được thay đổi để đảm bảo tính bảo mật cho khách hàng.