Ngày đoàn tụ (kỳ 1)

21

Tôi và chồng kết hôn đến nay được 5 năm và hiện đã có một bé trai 3 tuổi. Cuộc sống của chúng tôi khá ổn nếu không phải nói là khá giả và là niềm mơ ước của nhiều người. Chồng tôi là một người đàn ông rất tốt, yêu thương vợ con và rất có hiếu với cha mẹ. Duy chỉ có một điều khiến cho chồng tôi canh cánh trong lòng là làm sao tìm được người người em trai mất tích cách đây đã hơn 20 năm.

Ngày quen và yêu chồng tôi, tôi chỉ được biết anh là con một của ba mẹ anh. Nhưng sau khi cưới, tôi mới được cho hay vốn anh còn một người em trai kém anh 6 tuổi. Người em này bị thất lạc trong một lần ba mẹ dẫn hai anh em đi hội chợ chơi. Chồng tôi khi ấy 9 tuổi được mẹ giao trông người em trai lên 3 tuổi trong khi bà đi mua kem cho hai anh em. Tuổi còn nhỏ lại hiếu động, vì mải chơi nên chồng tôi đã để lạc mất người em trai trong hội chợ đông đúc. Mẹ chồng tôi sau khi tìm khắp nơi không thấy, lại được người khác cho hay em trai tôi bị một người lạ mặt bồng đi thì ngất lịm. Chồng tôi khi ấy hoảng sợ một thời gian dài và cho đến bây giờ anh vẫn nghĩ là tại mình nên em trai mới mất tích.

Gia đình chồng tôi suốt bao nhiêu năm qua chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm người em trai này. Họ đã báo chính quyền, đăng tìm trên báo chí, truyền hình, đến cả các trại mồ côi để tìm nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả. Mỗi lần say, chồng tôi đều khóc rất nhiều. Anh tự đấm thù thụp vào ngực mình mà gọi tên người em trai, tự hỏi em còn sống trên đời này không? Có sống tốt hay không? Em đang ở đâu… Tôi nghe mà không kìm được nước mắt, thương người em trai chồng một lại thương chồng mình mười.

Cha mẹ chồng tôi năm nay cũng đã ngoài 60 và hiện đang sống cùng vợ chồng tôi. Cả ông và bà đều rất thương vợ chồng tôi và cũng chưa từng trách chồng tôi vì để lạc mất em. Mẹ chồng tôi lại vẫn thưởng thở dài mà tự trách mình rằng “Giá như ngày đó mẹ đừng bỏ hai anh em nó lại với nhau thì bây giờ thằng Nam (tên người em chồng mất tích) chắc cũng có vợ có con như thằng Việt (tên chồng tôi) và cũng đang sống bình an rồi. Không biết giờ này nó ra sao?”… Rồi bà len lén quệt nước mắt. Mỗi lần như vậy tôi lại thấy thương bà nhiều hơn. Cũng là một người mẹ, tôi hiểu được chắc chắn mẹ chồng tôi đã trải qua một khoảng thời gian rất kinh hoàng và mang nỗi đau đó theo mình suốt mấy mươi năm nay. Nếu có một điều ước, tôi chắc chắn ước gia đình sẽ tìm được người em trai thất lạc này để mẹ chồng tôi không còn khóc thương con, để chồng tôi không còn tự trách, dằn vặt bản thân mình.

Đến ngày hôm nay điều ước của tôi đã trở thành sự thật. Đó một phần cũng chính nhờ đội ngũ thám tử của công ty thám tử Sài Gòn T&T. Khi kể lại câu chuyện này, tôi muốn được chia sẻ niềm vui đoàn tụ với mọi người cũng như muốn cảm ơn Thám tử T&T đã giúp đỡ gia đình chúng tôi.

(Còn nữa)

*Tên nhân vật và bối cảnh trong bài viết đã được thay đổi để bảo mật thông tin khách hàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn