Những bức thư kỳ lạ 1

21

Bảy giờ ba mươi phút sáng, như thường lệ, anh Hùng mặc bộ đồ thể thao, xỏ đôi giày và bắt đầu ra ngoài. Hầu như sáng nào cũng vậy, thói quen của anh là chạy bộ quanh hồ gần nhà.

Trời hôm nay bắt đầu lạnh hơn, những cơn gió mùa đông thổi rét buốt. Chiếc áo khoác bay ngược trong gió. Cho hai tay vào túi áo, anh rảo bước, người hơi cúi về phía trước.

Phía xa là một người đàn ông trẻ, lưng dựa vào thành hồ. Mái tóc dài có buộc một túm phía sau. Có lẽ anh không để ý có người đang tiến lại gần mình. Đây không ai khác chính là người bạn chạy cùng anh Hùng mỗi buổi sáng, 2 người là hàng xóm của nhau, cũng rất thân thiết và nói chuyện hợp với nhau. 2 người thường vừa chạy bộ vừa tâm sự quanh con hồ này.

Đi dọc ven hồ, anh Hùng thở dài phiền não. Dường như Khánh cũng cảm nhận được sự nặng trĩu trong lòng anh. Anh Hùng nói:

– Dạo này tôi thấy vợ tôi khác lắm. Dường như có chuyện gì đó không ổn.

– Điều gì không ổn cơ? – Anh Khánh hỏi

Anh Hùng do dự nói: – Có lẽ là về những bức thư kỳ lạ. Tình cờ có một hôm tôi dậy sớm, mở cửa và ra ngoài hít thở không khí thì bỗng thấy trong hộp thư một bức thư không ghi tên người gửi, không địa chỉ. Mở ra thì chỉ thấy những hình vẽ nguệch ngoạc. Lúc này cũng chẳng nghi ngờ gì vì chỉ nghĩ do cậu bé hàng xóm vẽ lung tung rồi gửi đi thôi.

Tôi đem lá thư vào nhà, vợ tôi bỗng tái mặt và hoảng hốt hỏi: “Anh lấy nó từ đâu vậy?”

Tôi đã hỏi lại vợ mình về những lá thư này nhưng vợ chẳng nói gì, có vẻ thực sự có chuyện gì chẳng lành.

Anh Khánh vỗ vai anh Hùng và nói: – Ông đừng lo lắng quá. Chắc chẳng có gì đâu, mấy kí hiệu ngộ nghĩnh như ông nói trong bức thư chắc là của mấy đứa bé nghịch ngợm quanh khu chúng ta thôi.

  • Có thể là do tôi hay nghĩ linh tinh. Tiếp tục chạy thôi ông, còn về để đi làm nữa.

Về đến nhà đã là bảy giờ kém. Bữa sáng đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng không thấy vợ mình đâu. Anh Hùng đi lên gác, mặt bỗng tối sầm lại khi thấy vợ đang cầm những lá thư với những hình vẽ nguệch ngoạc trên đấy. Vợ anh ôm đầu và tay chân run rẩy như đang sợ sệt điều gì đó. Anh chạy đến, ôm chầm người vợ của mình.

Có lẽ lúc này nếu anh hỏi thì sẽ làm vợ mình thêm bối rối và sợ sệt. Cả 2 người đều im lặng. Chị bắt đầu ngừng khóc và nói với anh:

Anh Hùng giật mình, nhớ lại rằng trước khi cưới anh, chị cũng đã từng nói như vậy. Vì quá yêu và tôn trọng chị nên anh không hỏi gì về quá khứ của vợ mình.

Anh gật đầu và ôm vợ nhưng trong lòng vẫn là những luồng suy nghĩ bất an cùng với sự tò mò không giấu nổi…

(Còn tiếp)

Tên nhân vật đã được thay đổi

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn