Thám tử Sê-Lốc-Cốc

14

Vụ án ở nhà hàng Hoa hồng

Hôm ấy, vừa ăn cơm tối xong thì Thám tử Sê-Lốc-Cốc nhận được tin báo : Ông Ac-mét, chủ nhà hàng Hoa Hồng đã bị chết ngay trong tiệm ăn của mình. Thế là bất kể trời đã tối, người lại mệt sau một ngày làm việc căng thẳng, Thám tử vội vã đến hiện trường. Hai trợ thủ của ông là trung úy Vét-xi và đại úy Stiven cũng có mặt sau đó ít phút. Ông Ac-mét chết trong tư thế đang ngồi gục xuống bàn, tay vẫn cầm khẩu súng lục. Nhiều người cho rằng ông chủ nhà hàng đã tự sát và họ xôn xao bàn tán về nguyên nhân khiến ông kết liễu đời mình.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc chăm chú lắng nghe mọi ý kiến nhưng ông không kết luận đây là một vụ tự sát. Qua phân tích hiện trường và tìm hiểu ý kiến những người quen biết ông Ac-mét cũng như những người làm việc trong nhà hàng Hoa Hồng, Thám tử nhận định có thể đây là một vụ sát hại. Đồng thời, Thám tử cũng chỉ ra hai kẻ bị tình nghi là thủ phạm đã giết ông Ac-mét. Người thứ nhất tên là Sác-lô, người kia tên là Gian-ny.

Một nhân viên phục vụ bàn cho hay, trước khi mọi người phát hiện ông Ac-met bị chết, anh ta còn thấy ông chủ ngồi nói chuyện với Sác-lô tại chính cái bàn mà hiện giờ xác ông đang gục xuống.
Sau khi cảnh sát đưa xác ông Ac-mét đi, thám tử Sê-Lốc-Cốc cho gọi Sác-lô và Gian-ny đến. Đầu tiên là cuộc nói chuyện với Sác-lô :

– Ông Sác-lô, chiều nay ông và ông Ac-mét đã ngồi nói chuyện tại chính cái bàn này phải không ?

– Vâng. Tôi tới đây gặp ông Ac-mét vào lúc 17 giờ 35 phút. Chúng tôi nói chuyện khoảng 30 phút. Sau đó tôi ra về.

– Người ta đã phát hiện ông ấy bị chết tại cái bàn này với khẩu súng trong tay.

– Trời ơi ! Thật thế sao ? Thế các ông có tìm thấy mảnh giấy ông ấy viết không ?

– Không ! Không thấy mảnh giấy nào cả !

– Có mà ! Một mảnh giấy viết chữ Trung Quốc ! Khi tôi ở đấy, ông Ac-mét bắt đầu viết được khoảng 3-4 kí tự. Tôi thấy rõ ông ấy đã viết từ trái sang phải mà… nhưng tôi không hiểu ông ấy viết gì.

– Thôi ! Bây giờ ông có thể về, ông Sác-lô ạ !

Sau đó, Thám tử Sê-Lốc-Cốc bắt đầu cuộc nói chuyện với Gian-ny :

– Ông đã gặp ông Ac-mét vào lúc mấy giờ ?

– Thưa thám tử, vào lúc 18 giờ 25 phút. Tôi muốn bán xe cho ông ấy nên đã đến để bàn bạc. Tôi ra về lúc 18 giờ 45. Ông Ac-mét hứa sẽ gọi điện lại cho tôi.

– Ông có nhìn thấy trên bàn có mảnh giấy nào không ? Mảnh giấy có chữ Trung Quốc ấy ?

– Có… Có một mảnh giấy với những dòng chữ tiếng Trung Quốc… Tôi chỉ liếc qua thôi…

– Thôi được rồi, khi nào cần tôi sẽ cho mời ông sau.

Nghe xong lời khai của hai kẻ bị tình nghi, trung úy Vét-xi nói :

– Có thể kẻ giết ông Ac-mét đã cầm mảnh giấy.

– Nếu chính ông Ac-mét tự sát thì sao ? Ông ta đã tự hủy mảnh giấy cũng nên – đại úy Sti-ven phản đối.

Thấy hai nhân viên của mình tranh cãi, thám tử Sê-Lốc-Cốc chỉ cười. Một lúc sau, ông bảo :

– Đừng đặt vấn đề ông ác-mét tự sát nữa. Kẻ giết ông ta đã tự làm lộ mình rồi. Hai cậu thử đoán xem hắn là ai ?

Tất nhiên, sau đó không lâu, hai trợ thủ của thám tử Sê-Lốc-Cốc đã đoán ra thủ phạm.

Bạn đoán được chưa?

Vụ ám sát hụt

Nữ minh tinh màn bạc Lo-ren rất nổi tiếng và giàu có. Cô sống cùng người chị họ Lau-ra tại một biệt thự lớn ở ngoại ô thủ đô Pa-ri (Pháp). ở cùng với hai chị em còn có ông quản gia Giắc và bà giúp việc Xô-phi.

Tối hôm đó, đã gần 11 giờ đêm nhưng cô Lo-ren vẫn ngồi đọc sách ở tầng một. Mấy hôm nay, chị Lau-ra đi vắng nên Lo-ren không có ai để trò chuyện, tâm tình. Mặc dù dạo này rất lạnh, tuyết rơi nhiều, nhưng vì có việc nên chị họ của cô vẫn phải đến Li-ông cách đó khoảng 600 km. Ông quản gia Giắc đến bên cô Lo-ren nhắc cô đi ngủ sớm rồi trở về phòng mình. Bà giúp việc Xô-phi thì đã đi ngủ từ 10 giờ như thường lệ. Sau khi ông Giắc về phòng chừng 20 phút thì bất chợt một tiếng súng vang lên. Mọi người trong nhà hốt hoảng chạy tới phòng đọc sách. Cô Lo-ren nằm bất tỉnh trên sàn nhà, nhưng rất may viên đạn chỉ sượt qua, không bắn trúng cô. Cả nhà cuống quýt làm mọi động tác để Lo-ren tỉnh lại.
Mặc dù đã khuya nhưng vì quá lo sợ nên ông Giắc vẫn quyết định mời thám tử Sê-Lốc-Cốc đến ngay… và vẫn như mọi lần, vị thám tử tài ba, tốt bụng của chúng ta lại vui vẻ nhận lời giúp đỡ. Cô Lo-ren run rẩy kể với thám tử :
– Khi tôi đang đọc cuốn truyện thì chợt thấy bên ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng người bịt mặt… Tôi còn chưa kịp kêu lên thì đã có tiếng súng nổ… Rồi tôi không biết gì nữa… Tôi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên giường, xung quanh là bà Xô-phi và ông Giắc đang lo lắng…
Ông quản gia Giắc cho biết :
– Khi nghe tiếng súng, tôi vội bật dậy chạy tới phòng đọc. Tôi thấy cô chủ đang bất tỉnh trên sàn nhà…
Bà Xô-phi nói :
– Khi tiếng súng vang lên, tôi lao như bay về phòng cô chủ đang đọc sách. Tôi đi nằm đã được một lúc lâu nhưng vẫn chưa ngủ, tôi cứ mong cô Lau-ra về…
Lời kể của bà giúp việc như nhắc thám tử điều gì. Ông vội bước ra ngoài vườn quan sát. Đúng lúc đó, xe của người chị họ Lau-ra từ từ đi vào cổng biệt thự. Tuyết bám đầy trên nóc xe và cả trên mui xe của chị ta. Đợi Lau-ra bước ra khỏi xe, thám tử Sê-Lốc-Cốc mới báo tin Lo-ren bị sát hại hụt. Lau-ra hốt hoảng chạy đến bên cô em :
– Em không sao chứ ? Ơn chúa viên đạn đã không trúng em ! Chị vừa phóng như bay từ Li-ông về đây, đi liền một mạch không nghỉ vì cứ thấy sốt ruột thế nào ấy… Rồi Lau-ra quay ra nói với thám tử :
– Cảm ơn ngài đã đến. Mong ngài sớm tìm ra thủ phạm định sát hại cô em họ của tôi. Tôi vừa đi liền một mạch 600 km nên hơi mệt, có gì sơ suất mong ngài thông cảm…
Nghe Lau-ra nói, thám tử cau mày suy nghĩ và đưa mắt quan sát xe ô tô một lần nữa… Rồi ông nghiêm mặt :
– Tôi đề nghị cô Lau-ra theo tôi về đồn cảnh sát ngay… Chúng tôi cần làm rõ một số việc… Cô đã không thành thực… Lau-ra tái mặt, còn cô Lo-ren và cả nhà thì ngơ ngác, không ai hiểu chuyện gì
Còn các bạn,có đoán ra không

Vụ án trong bãi đỗ xe

Phét-đi là một tên đang bị cảnh sát tình nghi liên quan tới một đường dây buôn bán ma túy. Hôm ấy, Phét-đi đỗ xe trước cửa khách sạn Thiên Đường và mua một vé đỗ xe có thời hạn đỗ trong 1 tiếng 15 phút. Hắn kẹp chiếc vé đó vào cửa kính trước rồi chui vào trong xe như chờ một người nào đó. Vào lúc 10 giờ 40 phút, thấy chiếc xe của Phét-đi đã đỗ quá thời hạn ghi trong vé nên người gác bãi đỗ xe đến bên xe để định thu tiền phạt. Nhìn vào trong xe, người đó kinh hoàng khi thấy người lái đã bị bắn. Trên ngực áo anh ta có vết máu loang to. Người gác bãi đỗ xe vội điện cho thám tử Sê-Lốc-Cốc và ít phút sau thám tử đã có mặt.

Sau khi xem xét vết đạn trên ngực Phét-đi, thám tử Sê-Lốc-Cốc nhận định : một kẻ nào đó đã đứng trên ban công của khách sạn Thiên Đường, dùng súng giảm thanh bắn vào hắn.

Thủ phạm có thể liên quan tới đường dây ma túy mà Phét-đi có tham gia. Quá trình điều tra cũng đã cho phép thám tử chỉ ra được ba kẻ bị tình nghi là hung thủ trong vụ này. Cả ba đều đang thuê phòng ở khách sạn Thiên Đường.

Người thứ nhất tên là Mác-xen. Ông ta khai :

– Khoảng 9 giờ 45 phút, tôi nhìn qua cửa sổ phòng mình thì thấy xe anh ta đang đi vào bãi đỗ xe. Sau đó, tôi vào phòng, gọi điện cho luật sư của mình tới tận 10 giờ 25 phút.

– Anh nhớ chính xác chứ ?

– Vâng ! Lúc đứng bên cửa sổ, tôi nhìn đồng hồ vì nhớ đến việc phải gọi điện cho luật sư của mình mà. Trước đó tôi đã hẹn sẽ gọi điện cho ông ấy vào khoảng 10 giờ.

Người bị tình nghi thứ hai tên là Cooc-ny. Ông này cho biết :

– Suốt buổi sáng tôi ngủ trong phòng. Gần trưa, bạn gái tôi đến, tôi mới dậy. Lúc đó là 10 giờ 50 phút rồi.

Người bị tình nghi thứ ba tên là Lắc-ky. Ông ta khai :

– Khoảng 10 giờ, tôi nhìn qua cửa sổ thì đã thấy xe của anh ta đỗ ở bãi đỗ xe trước cửa khách sạn. Sau đó, tôi tán chuyện phiếm với ông chủ khách sạn suốt một tiếng liền.

Nghe xong lời khai của ba người, thám tử Sê-Lốc-Cốc lập tức phát hiện ai là kẻ đáng nghi ngờ hơn cả.

Bạn có phát hiện ra không?

Vị bá tước mất tích

Bá tước Bi-ly là một người chơi cầu lông rất giỏi. Ông cũng đặc biệt thích đi du lịch và thích kết bạn với những người nổi tiếng. Đôi khi ông còn viết sách, ghi lại những chuyến đi thú vị của mình.

Ngồi trong phòng khách của bá tước Bi-ly, trong khi nghe ông Pôn – luật sư riêng của bá tước – kể về thân chủ của mình, thám tử Sê-Lốc-Cốc đưa mắt ngắm nhìn các bức ảnh lớn treo trên tường . Chính giữa phòng khách là bức ảnh ông Bi-ly đang cưỡi ngựa, trông thật oai vệ. Gần lối lên cầu thang là bức ảnh ông đang vung cánh tay phải cầm vợt, đánh cú quyết định, nom thật mạnh mẽ. Hai bên cửa sổ là bức ảnh ông đang đứng cùng mấy ngôi sao điện ảnh nổi tiếng và bức ảnh ông đang kí vào cuốn sách mới viết.

Nhưng thật đáng buồn là bá tước đã bị thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay cách đây hơn một năm. Chiếc máy bay riêng của ông đã bị nổ và người ta đã tìm thấy những mảnh vụn của nó trong một vùng đầm lầy ở châu Phi. Mặc dù không tìm thấy xác của bá tước và của mọi người trong kíp bay, nhưng nhìn xác máy bay thì ai cũng tin rằng họ đã ra đi vĩnh viễn. Mọi cuộc điều tra, tìm kiếm đều không mang lại kết quả gì.

Vì bá tước Bi-ly không có vợ con và không kịp để lại di chúc nên theo quy định, một thời gian sau, những người có chức trách sẽ phải giao bán ngôi nhà của ông. Kì lạ thay, đúng lúc đó thì bá tước Bi-ly bỗng đột ngột xuất hiện, cứ như “từ trên trời rơi xuống” vậy. Theo lời ông thì ông đã thực sự “trở về từ cõi chết”.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc đột ngột hỏi luật sư Pôn :

– Chắc ông rất phấn khởi khi thấy bá tước vẫn còn sống và trở về nhà ?

Ông Pôn không quay lại nhưng vẫn chậm rãi trả lời :

– Vâng… nếu như… đó là sự thật…

– Ông nghi ngờ về sự thật này ?

– Việc tôi mời ông tới đây đã nói lên điều đó. Nhưng tôi không thông thạo chuyện này bằng ông. Người ta có thể may mắn sống sót trở về trong một vụ tai nạn máy bay. Vì những chấn động mạnh người ta có thể mất trí nhớ. Nhưng…

– Ông định nói điều gì ?

– Vâng… Tôi định nói đến điều khó tin được là : toàn bộ hồ sơ của bá tước ở bác sĩ riêng và ngay ở cơ quan cảnh sát cũng đã không cánh mà bay.

– Có thể mọi người nghĩ bá tước không còn trên đời nữa nên chẳng giữ lại hồ sơ của ông ta làm gì… Hoặc là những bộ hồ sơ này cũng bị… một vụ “tai nạn” ?

– Ông có để ý đến những thói quen hàng ngày của bá tước chứ ?

– Có… nhưng… những điều này lại chống lại sự nghi ngờ của tôi…

– Chẳng hạn…

– Ông ta vẫn uống cà phê mà không hề cho đường. Đối với món vịt quay mà ông ta vốn yêu thích không bao giờ ông ta ăn cánh. Buổi chiều ông ta vẫn mê chơi cầu lông chứ không thích quần vợt. Ông ta vẫn thích bật đèn ngủ khi ngủ. Tóm lại là về những thói quen thì…

Sê-Lốc-Cốc đang lim dim chưa nói gì thì cửa phòng bỗng hé mở. Một người đàn ông gày gò, có bộ mặt nhăn nheo bước vào.

Luật sư Pôn niềm nở :

– Xin giới thiệu với bá tước, đây là thám tử Sê-Lốc-Cốc, một người quen của tôi !

– Rất hân hạnh được làm quen – người đàn ông bắt tay thám tử – Ngài đến đây vì công việc ư ?

– Thưa không, tôi chỉ tiện đường ghé qua thăm ông Pôn thôi. Thật may là tôi được gặp ngài. Trông ngài gầy hơn so với trong ảnh. Tôi là người rất hâm mộ những cuốn sách ngài viết về những vùng đất xa lạ đấy, ngài bá tước ạ !

Người đàn ông im lặng hồi lâu rồi nói :

– Rất tiếc là từ ngày trở về đến nay, tôi không viết được chữ nào cả. Ngay cả những cuốn sách tôi viết trước đây mà bây giờ đọc lại tôi cứ nghĩ như là của người khác. Tai nạn thật là một… tai họa !

– Thưa bá tước, tôi chỉ muốn xin ngài tặng cho một cuốn sách có chữ kí của ngài thôi ạ. Thật hiếm có dịp được gặp ngài như hôm nay !

– Rất vui lòng ! – nói rồi người đàn ông với một cuốn sách trên giá, đặt xuống bàn. Ông đưa tay trái, với cái bút lông, chấm vào lọ mực và viết mấy lời đề tặng – Xin tặng thám tử, liệu tôi có thể giúp ngài điều gì nữa không ?

– Có đấy, thưa ông. Bây giờ ông hãy viết vào những trang giấy mà tôi sẽ đưa ngay cho ông bây giờ. Xin ông hãy khai rõ, ông là ai và từ đâu đến ?

Theo bạn vì sao thám tử lại nghi ngờ bá tước là giả mạo?

Vụ án chiếc máy ảnh

Sau khi nghe một cú điện thoại gọi đến, thám tử Sê-Lốc-Cốc tỏ vẻ rất đăm chiêu suy nghĩ.

Đại úy Vét-xi quay sang nói với đồng nghiệp Sti-ven :

– Chắc lại có một vụ phức tạp đây. Biết đâu sếp lại giao cho bọn mình thì sao ?

– Thôi cậu trật tự đi cho sếp suy nghĩ – Sti-ven nhắc.

– Ừ, tớ sẽ im ngay đây – Vét-xi gật đầu.

Đúng lúc đó, thám tử Sê-Lốc-Cốc quay lại, nheo mắt cười và nói với hai chàng nhân viên :

– Tôi phải đọc nhiều hồ sơ quá, không còn lúc nào để giải quyết vụ này. Các cậu giúp tôi nhé. Tôi xin nhắc trước là vụ này có vẻ như bế tắc đây. Những vụ ăn cắp kiểu này ít khi điều tra được lắm. Tuy vậy, không phải mọi cơ hội đã hết đâu.

Sau đó, thám tử Sê-Lốc-Cốc giải thích cặn kẽ cho hai nhân viên của mình :

– Giữa trưa hôm nay, tại một cửa hiệu chuyên bán máy ảnh, một chiếc máy ảnh rất đắt tiền đã bị lấy cắp. Một điều lạ là chiếc máy đó không phải máy kĩ thuật số, cũng không phải loại đời mới, hợp mốt hiện nay. Nó bị lấy cắp vào lúc cửa hàng đang rất đông khách và người bán chỉ rời khỏi quầy trong vài giây. Chiếc máy bị mất là một máy ảnh chuyên nghiệp và nếu kẻ gian lấy nó không vì mục đích bán lại cho người khác thì chúng ta sẽ có một cơ sở gì đó để dựa vào. Thành phố nhỏ bé, vì thế kẻ cắp có thể bị tìm thấy ngay hôm nay, cũng có thể không bao giờ tìm thấy được. Tôi hi vọng ở các cậu. Hãy cố tìm hiểu cho kĩ, thu thập các bằng chứng… Đây, địa chỉ cửa hàng đây, các cậu tới đó mau đi.

– Vâng, thưa sếp. Chúng tôi xin bắt đầu ngay.

Nói rồi, Sti-ven và Vét-xi vội vã đi ngay.

Cuối buổi chiều, hai cảnh sát dẫn về một thanh niên mà họ nghi là kẻ đã lấy cắp máy ảnh. Người này đã kiên quyết không nhận, thậm chí còn đưa ra những bằng chứng ngoại phạm. Tuy nhiên, Sti-ven và Vét-xi vẫn muốn đưa anh ta về gặp thám tử Sê-Lốc-Cốc.

Người thanh niên nói với thám tử :

– Theo lời các ngài thì vụ mất cắp xảy ra giữa buổi trưa. Thế nhưng, chính vào lúc đó thì tôi lại đang đi chơi với bạn gái. Các ngài có thể kiểm tra bằng cách gọi điện cho cô ấy. Tôi và cô ấy dạo chơi trong công viên, còn chụp cả mấy kiểu ảnh nữa. Đây, các ngài xem đi !

Người thanh niên đặt một tập ảnh lên bàn, trước mặt thám tử Sê-Lốc-Cốc. Trong một vài bức ảnh là cảnh người thanh niên đứng sát bên cô gái. Họ dắt tay nhau, bóng đổ dài trên mặt đất.

– Đấy, ngài hãy nhìn xem, trong bức này còn có cả cột đồng hồ. Ngài thấy rõ thời gian rồi chứ ? – Người thanh niên nói với vẻ đầy tự tin.

– Nhưng dù sao, tôi vẫn phải giữ anh lại vì cho đến phút này, sau khi xem xong các bức ảnh của anh, tôi vẫn đang nghi anh là người ăn cắp chiếc máy ảnh, anh thanh niên ạ. – Thám tử Sê-Lốc-Cốc kết luận.

Theo các bạn, vì sao thám tử Sê-Lốc-Cốc lại nghi người thanh niên này là kẻ gian ?

Bản di chúc

Bà Nan-đi là một phụ nữ rất giàu có. Bà sống một mình, không có gia đình, con cái, họ hàng.

Trong nhà bà chỉ có một một người giúp việc tên là Lô-ra. Là một phụ nữ tốt bụng nên trước khi chết, bà Nan-đi đã lập một bản di chúc, trong đó ghi rõ là toàn bộ tài sản của bà sẽ được tặng cho các trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi, tàn tật, không gia đình, v.v… Mọi người trong thành phố khi biết quyết định này của bà đều vô cùng cảm phục và biết ơn. Riêng cô giúp việc Lô-ra thì lại tỏ ra tức tối vì cô chẳng được bà chủ để lại cho một chút của cải nào.

Sau khi bà Nan-đi qua đời, bỗng một hôm cô Lô-ra mang đến văn phòng của luật sư Mắc-cô một bản di chúc khác cũng có chữ kí của bà Nan-đi. Bản di này nói rõ: Một nửa số tài sản của bà Nan-đi sẽ được chuyển cho các trung tâm nuôi dạy trẻ em, còn nửa kia sẽ thuộc về cô Lô-ra. Theo ngày tháng hgi trong bản di chúc này thì nó được lập ra sau một năm so với ngày bà Nan-đi lập bản di chúc thứ nhất.

Luật sư Mắc-cô đọc kỹ bản di chúc này, ông thấy chữ kí rất giống chữ kí của bà Nan-đi. Trong bản di chúc gồm có chữ kí của hai người làm chứng, nhưng rất tiếc, cả hai đều đã chết. Cảm thấy có điều gì đó đáng nghi ngờ, luật sư Mắc-cô đã gọi điện mời thám tử Sê-Lốc-Cốc đến giúp đỡ.

Thám Sê-Lốc-Cốc cho mời cô Lô-ra đến văn phòng luật sư Mắc-cô. Ông hỏi Lô-ra:

– Bà Nan-đi đưa cho cô bản di chúc này hay là cô đã tìm thấy nó ở đâu đó?

– Tôi đã tình cờ tìm thấy nó trong phòng làm việc của bà ta.

– Cô tìm thấy ở chỗ nào trong phòng làm việc?

– Thưa ông, trong tủ sách. Bản di chúc được kẹp trong một cuốn sách đặt trong tủ.

– Đó là cuốn gì, cô có nhớ không?

– Thưa ông, đó là cuốn “Truyện cười thế giới” mà bà Nan-đi thường đọc. Tôi thấy bản di chúc được kẹp giữa trang 9 và trang 10 của cuốn sách.

– Cô nhớ chính xác đấy chứ?

– Vâng, rất chính xác. Tôi xin khẳng định như vậy.

– Bây giờ, cô có thể về. Chào cô!

Sau khi cô Lô-ra về, thám tử Sê-Lốc-Cốc quay sang nói với luật sư Mắc-cô:

– Tôi tin chắc đây là bản di chúc giả do cô Lô-ra tự lập nên. Chúng ta nên tiếp tục làm rõ điều đó.

Theo các bạn, tại sao thám tử Sê-Lốc-Cốc lại kết luận như vậy?

Cuốn nhật kí đắt giá

Hôm đó là buổi chiều chủ nhật. Bà bạn của phu nhân thám tử Sê-Lốc-Cốc gọi điện đến nhờ ông giải quyết hộ một việc. Tuy không phải là vụ án nhưng bà vẫn muốn nhờ Sê-Lốc-Cốc vì việc này khá phức tạp, liên quan đến chuyện thừa kế của một người quen với gia đình bà. Anh ta tên là Sin-véc Cháu – cháu ba đời của tên cướp biển Sin-véc khét tiếng một thời. Tất nhiên, Thám tử Sê-Lốc-Cốc đã vui vẻ nhận lời. Ông ghi lại địa chỉ và hứa sẽ giúp đỡ trong thời gian sớm nhất.

Ít ngày sau, nhân có việc đi qua nơi ở của Sin-véc Cháu, thám tử đã rẽ vào. Chà ! Căn hộ của anh ta thật kì dị, cứ như là nó không hề nằm trong một khu chung cư hiện đại vậy ! Các bức tường treo đầy những tấm bảng. Ghế ngồi là những chiếc thùng phuy, giường nằm được thay bằng mấy chiếc võng. Trong nhà rất nhiều những chiếc rương cổ gắn đai sắt. La liệt trên mặt bàn là mấy cái la bàn hoen gỉ, vài khẩu súng lục cổ được chạm trổ cầu kì, một chiếc bánh lái tàu bằng gỗ, nhẵn bóng vì vết tay cầm lâu ngày, mấy thanh kiếm, vài quyển sách cổ đã ố vàng. Trong một góc nhà có treo lá cờ đen với hình đầu lâu xương chéo. Cạnh đó là một vài mảnh bản đồ cũ kĩ. Lăn lóc dưới nền nhà là mấy cái chai bằng thủy tinh đen có gắn xi và nhiều thứ linh tinh nữa. Chủ nhà mặc áo lính thủy và một chiếc quần rộng thùng thình màu đỏ có thêu chỉ vàng óng ánh. Anh ta để ria mép rất rậm, tai đeo khuyên to tướng.

Chỉ tay vào một chiếc thùng phuy, Sin-véc Cháu niềm nở :

– Xin mời Thám tử ngồi ! Tôi thật may mắn đã được Ngài giúp đỡ ! Rồi anh ta bắt đầu kể :

– Tôi sinh trùng ngày với kị nội tôi nên được đặt luôn bằng tên của kị. Ai cũng bảo tôi rất giống kị mình. Đây, ngài nhìn ảnh mà xem ! – Chủ nhà bước tới bên bức ảnh lớn treo trên tường và làm điệu bộ y như kị mình trong ảnh – Vừa trùng ngày sinh, vừa rất giống nên từ bé tôi đã tin chắc rằng mình sẽ tìm ra nơi kị giấu kho báu. Chắc ngài cũng hiểu, là người chỉ huy nổi tiếng trên một con tàu chuyên đi cướp, kị tôi có rất nhiều của cải, tiền bạc. Theo một số tài liệu để lại thì trước khi bị bắt, kị tôi đã kịp cất giấu kho báu của mình vào một hòn đảo nào đó. Hơn một trăm năm nay, không biết bao nhiêu người đã đổ công tìm kiếm nhưng vẫn chưa có ai may mắn cả. Tôi như phát điên lên vì ý nghĩ chính mình mới là người được vận may mỉm cười. Vì thế mà tôi đã sưu tập tất cả những gì liên quan đến kị nội tôi. Nhưng gần ba mươi năm trôi qua rồi mà mọi cố gắng đều vô ích. Nhưng… khi tôi đã mất hết hi vọng thì bỗng nhiên vận may lại mỉm cười. Hai tháng trước, tất nhiên là phải mất rất nhiều tiền, tôi đã mua được cuốn nhật kí đi biển của tàu Mac-ga-rit – con tàu cuối cùng chở kị tôi lênh đênh trên sóng nước. Xem kĩ cuốn nhật kí, tôi nhận thấy hai trang cuối cùng bị dính chặt vào nhau. Thận trọng tách rời chúng ra, tôi thấy có mấy dòng chữ ở một trang, nhưng tôi không thể đọc được. Chữ gì mà có vẻ bí ẩn lắm, thám tử ạ. Đây, để tôi đưa cho ngài xem.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc nhìn trang sách đã ố vàng :

– Chẳng có gì bí ẩn đâu, anh bạn ạ. Chữ được viết ngược đấy mà ! Soi vào gương là đọc được ngay.

– Thế mà tôi không nghĩ ra ! – Vừa reo lên, chủ nhà vừa bước đến bên chiếc gương – Tôi đọc được rồi thám tử ạ. Kinh độ 77, vĩ độ 15. Biển Ca-ri-bê. Hòn đảo nhỏ nằm giữa đảo Phục sinh và đảo Gia-va. Từ bờ biển phía Nam đi thẳng lên phía Bắc 20 bước. Chỗ có ba cây cọ. Đào gốc cây đứng giữa. Kí tên : Sin-véc. Trời ơi ! Tôi sung sướng quá !

Nhưng thám tử Sê-Lốc-Cốc buộc phải ngắt lời anh ta :

– Tôi rất lấy làm tiếc, anh bạn ạ. Người ta đã lừa anh để bán cuốn nhật kí giả này với số tiền lớn đấy. Tôi dám chắc là người viết những dòng chữ này chưa bao giờ tung hoành trên biển như kị nội anh đâu. Anh nên tìm đến các chuyên gia để khẳng định thêm về cuốn nhật kí giả này.

Đố các bạn biết, tại sao Thám tử Sê-Lốc-Cốc lại nhanh chóng kết luận như vậy ?

Vụ trộm ở nhà tiểu thư Pa-li-ni

Trời đã sẩm tối, thám tử Sê-Lốc-Cốc đang chuẩn bị rời văn phòng thì chuông điện thoại bỗng réo vang.

– A lô ! Xin chào thám tử ! Xin lỗi đã làm phiền ngài vào lúc muộn thế này !

– Không sao ! Có việc gì anh cứ nói !

– Thưa thám tử ! Tôi là Giôn, hàng xóm của tiểu thư Pa-li-ni. Tại nhà cô ấy vừa xảy ra vụ trộm bức tranh quý giá. Xin phiền thám tử đến giúp ạ !

– Được rồi, tôi sẽ đi ngay ! – Thám tử trả lời vui vẻ.

Nói rồi, thám tử Sê-Lốc-Cốc vội vã lên xe, phóng đi.

Tới nơi, thám tử thấy tiểu thư Pa-li-ni đang bước loạng choạng ở hành lang, miệng gào thét om sòm. Mái tóc đen của cô ta ướt sũng. Thám tử Sê-Lốc-Cốc hỏi :

– Thưa tiểu thư, cô hãy bình tĩnh kể lại mọi chuyện cho tôi nghe ! Biết đâu, tôi sẽ giúp được cô đấy !

Tiểu thư vừa khóc vừa kể :

– Thưa thám tử ! Giá mà tôi không mở cửa phòng ngủ thì đã không xảy ra chuyện này ! Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ làm như vậy, thế mà hôm nay, không hiểu sao tôi lại bỗng dưng mở cánh cửa ấy ra. Trời ơi ! Cái mặt hắn ! Lúc đó tôi đang ở trong phòng tắm và xả nước nóng ầm ầm cho nên không nghe thấy tiếng động. Các cửa sổ lại đều đóng chặt. Hôm nay tôi hơi mệt nên tắm nước nóng già hơn và tắm lâu hơn mọi khi. Khi tôi đóng vòi nước lại và bước ra khỏi bồn tắm để chuẩn bị đánh răng thì… Trời ơi ! Cánh cửa phòng tắm bỗng bật mở. Tôi hoảng sợ đến nỗi không thể quay người lại được nữa… Nhưng qua tấm gương phía trên la-va-bô tôi đã nhìn thấy mặt hắn rất rõ… Một cái mặt béo phị, đỏ gay với các đường nét thô kệch… Hắn còn cười nữa chứ ! Một nụ cười nom thật hung dữ… Tôi thấy rõ hắn có hàm răng rất thưa… Tôi cứ nghĩ hắn sẽ giết mình, không ngờ hắn chỉ cười rồi đóng sập cửa lại. Phần vì hắn đóng cửa rất mạnh, phần vì run cầm cập nên mãi tôi mới mở ra được. Bước vào phòng ngủ, tôi nhận ra ngay là bức tranh nổi tiếng treo trên tường đã mất. Bức tranh ấy vô cùng quý giá. Trước kia, ông nội tôi đã phải bỏ ra khoản tiền khổng lồ mới mua được… Đó là bức tranh của …

Không đợi tiểu thư nói nốt, thám tử Sê-Lốc-Cốc vội ngắt lời :

– Xin lỗi tiểu thư, tôi không có nhiều thời gian nên mạn phép hỏi luôn nhé !

– Thưa thám tử, ngài cứ hỏi ạ. Tôi xin khai báo đầy đủ và chính xác ! – Tiểu thư Pa-li-ni lễ phép nói.

– Tôi muốn hỏi là nếu cần tiền thì tại sao cô không bán bức tranh đắt giá ấy đi mà lại phải tốn công dàn dựng câu chuyện vô lí này ?

Tiểu thư đỏ bừng mặt rồi ngây người ra một lúc… Cuối cùng cô ta đành phải thú nhận :

– Thưa thám tử… quả là tôi định bịa ra chuyện mất bức tranh để nhận tiền bảo hiểm… sau đó mới định bán nó ạ …

Đố các bạn biết, căn cứ vào đâu mà thám tử Sê-Lốc-Cốc đoán ngay được là tiểu thư Pa-li-ni đã bịa ra câu chuyện mất bức tranh ?

Vụ trộm tại nhà nghỉ ngoại ô

Mặc dù còn ít phút nữa mới hết giờ làm việc nhưng vì cảm thấy hơi mệt nên thám tử Sê-Lốc-Cốc đã muốn nghỉ sớm. Ông bật đèn bàn, ngả mình trên ghế bành… suy nghĩ : “Ngồi trong căn phòng ấm áp, dưới ánh đèn vàng dễ chịu như thế này mình có thể quên hết mùa đông giá lạnh ngoài kia… Kể ra mùa đông cũng có cái hay ! Tối đến ngồi bên lò sưởi, tay ôm chú chó nhỏ, bên cạnh là vợ, con… Không khí mới đầm ấm làm sao!”

Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo, cắt ngang những phút giây nghỉ ngơi hiếm có của người thám tử lành nghề. Trung úy Vet-xi báo cáo với thám tử về tình hình công việc được giao trong ngày và xin phép trở về nhà luôn, không quay lại văn phòng nữa. Thám tử Sê-Lốc-Cốc vui vẻ đồng ý ngay. Đặt ống nghe xuống, thám tử quay ra thu xếp giấy tờ, tài liệu để chuẩn bị đi về. Bất chợt có tiếng gõ cửa dồn dập rồi một người đàn ông vội vã bước vào.

– Xin lỗi thám tử ! Tôi có việc gấp nên không kịp đợi ông mở cửa.

– Không sao ! May là tôi vẫn chưa về. Có việc gì ông nói mau đi, biết đâu tôi có thể giúp chăng ? – Thám tử vui vẻ.

– Tôi tên là Vây-me. Đêm qua, tại nhà nghỉ của tôi ở một vùng ngoại ô cách đây gần 100 km đã xảy ra vụ mất trộm.

– Ông vừa từ đó về sao ? – Thám tử hỏi.

– Thưa không, tôi mới biết tin.Tôi muốn nhờ ông đến đó cùng tôi ngay bây giờ. Tôi có làm phiền ông lắm không ?

– Ông đừng ngại! Tôi sẽ đi ngay cùng ông ! – Ông có thể đi xe của tôi… – Tất nhiên… Quãng đường gần trăm cây số cũng là quãng thời gian mà tôi có thể được ông cho biết thêm nhiều điều bổ ích.

Ngồi trên xe, Vây-me kể rằng chiều nay khi ông vừa từ nhà một người bà con trở về thì nhận được điện thoại của ông Gơ-rin. Ông Gơ-rin là hàng xóm của Vây-me ở khu nhà nghỉ – nơi mới xảy ra vụ mất trộm. Ông Gơ-rin nói rằng suốt từ sáng đã điện thoại cho Vây-me mấy lần mà không gặp được… Rồi ông thông báo với Vây-me về vụ mất trộm xảy ra lúc gần sáng tại nhà nghỉ của Vây-me. Ông vừa lái xe, vừa kể một cách say sưa. Thỉnh thoảng Sê-Lốc-Cốc mới ngắt lời để hỏi thêm một vài chi tiết nhỏ. Kinh nghiệm lâu năm trong nghề thám tử đã cho ông thấy : Mắt xích quan trọng để phá một vụ án nhiều khi lại nằm trong một mớ những câu chuyện không đầu không cuối kiểu này. Vây-me kể rằng trong thời gian ở nhà nghỉ, ông đã làm quen với Gơ-rin, hai người đã đến chơi nhà nhau. Kỳ nghỉ kết thúc, khi Vây-me tỏ ý muốn tìm người trông coi ngôi nhà thì Gơ-rin nhận lời ngay.

– Chà ! Một nhà nghỉ quá lí tưởng ! Sê-Lốc-Cốc thốt lên như vậy khi ông Vây-me đột ngột phanh xe.

– Ta đi dạo xung quanh ngôi nhà một chút chứ ông Vây-me ? Tôi cũng phải tranh thủ tận hưởng bầu không khí tự nhiên ở khu nhà nghỉ của ông.

Hai người chưa đi hết một vòng xung quanh ngôi nhà thì một người đàn ông đã đuổi theo kịp họ. Đó chính là ông Gơ-rin. Ông ta vội vàng vào ngay câu chuyện với một vẻ rất lo lắng :

– Tôi thật là ân hận với ông Vây-me khi để xảy ra vụ mất trộm này. Lúc gần sáng, tôi nghe thấy tiếng động rất khả nghi. Mặc dù băng tuyết rơi dày, tôi vẫn vội mặc quần áo ấm để đến ngay nhà của Vây-me. Nhìn qua cửa sổ không thấy gì cả, tôi bèn thổi hơi nóng lên lớp băng mỏng bám trên kính cửa sổ và soi đèn pin vào. Trời ơi ! Căn phòng bị xáo trộn khủng khiếp ! Thế là tôi vội gọi điện báo cho chủ nhà.

– Tôi đã rõ tất cả rồi ! – Thám tử Sê-Lốc-Cốc nói bằng một giọng lạnh lùng – Đề nghị ông theo tôi về đồn cảnh sát để làm rõ hơn một số việc, ông Gơ-rin ạ ! Hai người đứng trước mặt Sê-Lốc-Cốc đều bất ngờ trước đề nghị của thám tử. Ông Vây-me chỉ kịp hỏi một câu trước khi lên xe phóng nhanh tới đồn cảnh sát :

– Chẳng lẽ thám tử không cần vào xem xét bên trong ngôi nhà hay sao ? Sê-Lốc-Cốc chỉ trả lời ông bằng một nụ cười khó hiểu.

Đố các bạn biết, vì sao thám tử Sê-Lốc-Cốc lại có quyết định nhanh đến như vậy ?

Vụ trộm không dấu vết

Thám tử Sê-Lốc-Cốc quyết định nghỉ phép mấy ngày để đưa các con đi nghỉ ở bờ sông Ni-ga, nơi có những cánh rừng xanh mướt, những bãi cát mịn màng, những con thuyền đánh cá và những cây cầu nhỏ để du khách ngồi trên đó thả cần câu.

Buổi chiều trước khi thám tử nghỉ, đại úy cảnh sát Vét-xi – nhân viên văn phòng thám tử Sê-Lốc-Cốc – nói với sếp của mình bằng một giọng buồn buồn :

– Văn phòng của chúng ta sẽ rất vắng lặng vì thiếu sếp.

Trung úy Sti-ven lập tức xen vào :

– Nhưng lại có ai đó sẽ rất mừng đấy. Ý tôi muốn nói là ở nơi sếp nghỉ, nhất định sẽ có người cần đến sự giúp đỡ của một thám tử lành nghề. Mà sếp thì dù đang ở đâu, đang làm gì, việc phá án vẫn luôn chiếm vị trí số 1.

Nghe hai nhân viên của mình nói vậy, thám tử Sê-Lốc-Cốc chỉ cười hiền hậu. Ông chào Vét-xi và Sti-ven rồi trở về nhà hơi sớm hơn mọi khi để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai.

Hôm sau, thám tử Sê-Lốc-Cốc đưa hai con trai đến bờ sông Ni-ga. Ba bố con dựng lều trên một bãi cát mịn màng, xa xa có vài bụi cỏ. Sau một hồi tắm nắng, thám tử chui vào lều nằm nghỉ, còn hai cậu con trai thì chơi trốn tìm ở bãi cỏ cách đó không xa lắm.

Đang thiu thiu ngủ, thám tử Sê-Lốc-Cốc bỗng nghe thấy tiếng phụ nữ khóc. Vội vã chui ra khỏi lều, thám tử hỏi vẻ hốt hoảng :

– Chuyện gì thế ?

Thực ra lúc này ông đang rất lo cho hai cậu con trai hiếu động. Ông nghĩ chúng quá nghịch ngợm nên đã xảy ra chuyện không may… Nhưng rồi ông nhận thấy rằng hai con ông vẫn đang chơi ở phía xa, còn bên cạnh lều của ông thì chỉ có một phụ nữ đang khóc.

Đến gần người phụ nữ, thám tử nhẹ nhàng hỏi :

– Có chuyện gì chị cứ bình tĩnh kể cho tôi nghe. May ra tôi có thể giúp chị được.

Người phụ nữ lau nước mắt rồi nói :

– Tôi vừa bị mất chiếc vòng đeo tay rất quý. Hàng ngày tôi thường đến đây tắm nắng. Hôm nay, vì thấy phần da ở cổ tay – chỗ đeo vòng – còn rất trắng nên tôi quyết định tháo chiếc vòng ra để sưởi nắng cả cổ tay. Tôi đặt chiếc vòng lên tảng đá nhỏ này và nằm bên cạnh sưởi nắng. Tôi ngủ thiếp đi một chút, khi tỉnh dậy thì không thấy chiếc vòng đâu cả.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc nhìn cổ tay người phụ nữ. Đúng là có một khoảng da chưa rám nắng bằng chỗ khác. Ông đưa mắt nhìn quanh. Xung quanh chỗ người phụ nữ nằm không hề có một dấu vết nào chứng tỏ ai đó đã đến gần. Thám tử chú ý nhìn những du khách trên bãi cát. Không có một người lạ nào mới đến. Tất cả họ đều là những người đến đây từ sáng cùng lúc với thám tử và người phụ nữ đang khóc. Như vậy, chỉ có thể một người trong số họ đã có hành vi gian giảo. Thám tử bắt đầu quan sát kĩ từng người : Một ông đang ngậm tẩu thuốc, một ông cầm bộ vợt cầu lông, một ông cầm chiếc cần câu máy, một chàng trai cầm quả bóng, vài phụ nữ cầm ô, vài người đang cầm những lon nước ngọt v.v…

Sau khi quan sát kĩ lưỡng, thám tử Sê-Lốc-Cốc đã đoán ngay ra kẻ khả nghi.

Theo các bạn, thám tử đã nghi ai trong số các du khách đang có mặt trên bãi tắm ?

Dấu vết ở đâu

Một hôm, vào khoảng 10 giờ đêm, ông Ních đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng chuông ngoài cửa reo vang. Ra mở cửa, vừa nhìn thấy người khách chính là Đu-bốp, ông Ních liền biến sắc mặt. Đu-bốp là chủ nợ mà Ních vẫn tránh mặt bấy lâu. Đu-bốp vừa đẩy Ních vào phòng, vừa tức giận bước vào theo. ông ta nhìn quanh khắp căn phòng rồi lạnh lùng nói :

– Căn phòng đẹp thật đấy !

Anh đã dùng tiền của tôi để mua chứ gì ? Ngừng một lát, ông ta lớn tiếng đe dọa :

– Đừng trốn tránh nữa ! Mau mang tiền trả tôi, nếu không chúng ta chỉ còn cách nhờ cơ quan pháp luật can thiệp thôi !

– Được rồi, anh hãy bình tĩnh. Ngày mai tôi sẽ trả đủ.

– Lần này anh hứa chắc chắn chứ ? Bao nhiêu lần anh hứa như vậy rồi mà có trả đâu ?

– Hãy tin tôi đi ! Lần này tôi xin đảm bảo chắc chắn. Nào, đã lâu không gặp nhau, chúng ta uống một chút bia nhé ! – Vừa nói, Ních vừa mở tủ lạnh.

Rồi nhân lúc Đu-bốp không để ý, hắn cầm chai bia đập mạnh vào đầu anh ta. Đu-bốp lập tức ngã lăn ra bất tỉnh.

Thấy Đu-bốp đã tắt thở, Ních vội vàng mang xác ra xe ô tô rồi chở vào một khu rừng ở ngoại ô. Khi hành động, hắn cẩn thận đeo găng tay để không để lại dấu vết trên xác.

Về tới nhà, Ních lau chùi thật kĩ khắp căn phòng nhằm xóa sạch mọi dấu vết do Đu-bốp để lại. Hắn dùng khăn lau sạch bàn ghế nơi Đu-bốp đã ngồi và không quên lau cả nắm đấm cửa nữa. Tới khi cảm
thấy hoàn toàn tin tưởng là mọi dấu vết của Đu-bốp trong căn nhà của mình đã bị xóa sạch hắn mới yên tâm thở phào và tiếp tục đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi Ních còn đang ngủ say thì bỗng có tiếng đập cửa ầm ầm. Thám tử Sê-Lốc-Cốc cùng các cộng sự xuất hiện trước nỗi kinh ngạc của kẻ sát nhân. Vừa chìa tấm thẻ hành nghề, thám tử vừa nói :

– Tôi là thám tử Sê-Lốc-Cốc. Anh là Ních ?

– Vâng, tôi là Ních ! Tôi có thể giúp gì cho thám tử đây ?

Thám tử Sê-Lốc-Cốc nghiêm mặt hỏi :

– Rạng sáng hôm nay, cảnh sát phát hiện xác một người đàn ông trong khu rừng ở ngoại ô. Chúng tôi đã xác minh đó là ông Đu-bốp.Trong túi áo ông ta có mảnh giấy ghi địa chỉ nhà anh. Anh hãy khai thật, có phải tối qua Đu-bốp đã tới nhà anh không ?

– Không ! Anh ta không hề đến nhà tôi. Lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau.

– Anh chắc chắn như vậy chứ ?

– Vâng, tôi xin đảm bảo mình đã khai đúng sự thật.

– Thế nếu tôi tìm ra chứng cớ chứng tỏ Đu-bốp đã đến nhà anh thì sao ?

– Xin mời thám tử cứ tìm cho thật kĩ. Tôi tin rằng ngài sẽ mất công vô ích thôi !

Thấy Ních nói với một thái độ rất thách thức, thám tử Sê-Lốc-Cốc nghiêm mặt :

-Tôi chẳng cần tìm nữa đâu bởi vì dấu vết đã rõ rành rành rồi.

– Ngài nói gì thế ? Tôi không hiểu… dấu vết nào… ở đâu ? Thật phi lí !

– Anh muốn biết dấu vết ở chỗ nào à ? Dễ thôi, anh hãy nhìn kia !

Nói rồi Ních bị bắt, và cuối cùng cũng nhận tội.

Bạn biết thám tử tìm thấy dấu vết ở đâu không?

Vụ cướp siêu thị

– Thưa sếp, chỗ này mùa hè đẹp lắm đấy ạ. – Trung úy Vet-xi vừa lái xe vừa cố nói bằng một giọng hào hứng.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc vẫn im lặng, chẳng hưởng ứng gì. Ông chăm chú nhìn qua cửa kính ô tô… Ngoài kia, trời tối đen, tuyết rơi rất dày. Biết là Vet-xi thích vùng núi này lắm, nhưng thám tử còn đang mải suy nghĩ về vụ trộm vừa xảy ra chiều nay ở một siêu thị lớn. Khi bị phát hiện, bọn trộm đã lên xe chạy về phía Nam thành phố. Mọi người trông thấy và đã đuổi theo được một đoạn. Nhưng ra tới ngoại ô, chúng đột ngột rẽ vào một cánh rừng rồi trốn thoát. Đang cùng đồng đội truy tìm ở khu vực đó thì thám tử Sê-Lốc-Cốc nhận được tin báo: Một ông chủ trang trại ở phía Bắc thành phố tên là Các-tơ đã nhìn thấy ô tô của bọn kẻ gian đi qua nhà ông ta. Thế là thám tử cùng Vet-xi tức tốc đi lên hướng này.

– Trang trại của Các-tơ ở tít trên núi cao kia sếp ạ ! – Trung úy Vet-xi vừa nói vừa quặt tay lái, rẽ vào một con đường nhỏ.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc cảm thấy mừng vì mình không phải lái xe. Tuyết dày thế này khó mà nhận ra đường được. Hình như ở chỗ rẽ, dọc theo con đường duy nhất dẫn lên núi này, mọi khi vẫn có một vài con mương nhỏ… Nhưng bây giờ tuyết đã lấp đầy chúng và chẳng ai còn nhìn thấy gì ngoài một bãi tuyết bằng phẳng, rộng rãi… Đấy là chưa kể người lái xe thường bị chói mắt vì tuyết trắng, khó mà cầm chắc được là xe mình có đi đúng giữa đường hay không.

Bất chợt, trung úy Vet-xi phanh xe đột ngột… Một ngôi nhà cao, sáng rực ánh đèn như từ đâu mọc ra trước mặt hai người, chẳng khác gì ảo ảnh bất ngờ xuất hiện trên sa mạc.

– Khi quay về, chúng ta sẽ đỡ vất vả hơn, sẽ đi theo vết bánh xe cũ – Thám tử Sê-Lốc-Cốc nhận xét khi bước ra khỏi xe và đưa mắt ngắm nhìn con đường vừa đi.

Ông Các-tơ đón hai người tại cửa ngôi nhà của mình. Nhìn ông ta thật to cao, vạm vỡ. Vừa huơ huơ soi chiếc đèn pin trong tay, Các-tơ vừa nói :

– Thưa thám tử, chúng đi qua nhà tôi khoảng 20 phút trước đây. Đêm tối và tuyết nhiều thế này hiếm xe qua lại lắm. Đang yên tĩnh thì tôi nghe thấy tiếng ô tô. Tôi đến bên cửa sổ và nhìn thấy xe của chúng đang bò lên dốc. Bây giờ có lẽ chúng đã xuống đến chân núi bên kia rồi.

Các-tơ chỉ tay lên đỉnh núi. Con đường từ trước cửa nhà Các-tơ lên đó đi vắt qua khoảng sân rất rộng của trang trại. Tuyết trên sân đã được dọn sạch nên thám tử Sê-Lốc-Cốc cùng Vet-xi và Các- tơ dễ dàng đi bộ ra đó. Từ đây, có thể nhìn rõ vết bánh xe in hằn trên suốt con đường đầy tuyết dẫn lên đỉnh núi.

– Thưa sếp, tất cả đều đúng rồi. Vết xe còn mới nguyên đây này. Chúng ta đuổi theo chứ ? Tôi lái xe đường núi cũng không đến nỗi nào đâu -Trung úy Vet-xi hăm hở.

– Tôi không muốn làm anh mất hứng, Vet-xi ạ ! Nhưng tôi muốn anh hãy quay ngay xe về đồn cảnh sát. Chúng ta cần đưa ông Các-tơ về đó để làm rõ một số chuyện. Nếu chần chừ, bọn trộm sẽ có thời gian tẩu thoát mất.

Tuy chưa hiểu vì sao “sếp” của mình lại quyết định nhanh như vậy nhưng trung úy Vet-xi vẫn lập tức chấp hành… Chỉ có ông Các-tơ là ra sức phản đối :

– Thưa thám tử, không thể thế được ! Tôi chỉ đường cho các ông bắt bọn tội phạm, vết xe của chúng còn rõ rành rành kia, cớ sao các ông lại bắt tôi ?

– Vết xe rất rõ, nhưng…Ông sẽ phải khai báo mối quan hệ của ông với bọn kẻ cắp, ông Các-tơ ạ ! – Thám tử Sê-Lốc-Cốc lạnh lùng trả lời và nhanh chóng bước lên xe.

Bạn biết tại sao thám tử nói vậy không?

Giáo sư bị đưa đi đâu

Giáo sư Đa-vít là một nhà khoa học tài danh rất được quý mến và hâm mộ… Vậy mà thật bất ngờ, sáng nay, mọi người nhận được tin dữ : ông đã mất tích.

Cô Ma-ri – con gái ông Đa-vít đã mời cảnh sát thành phố và mời thám tử Sê-Lốc-Cốc đến điều tra. Khi thám tử Sê-Lốc-Cốc đến nơi thì đã thấy ngài cảnh sát trưởng Pi-tơ cùng một số cộng sự có mặt tại nhà ông Đa-vít. Ông Pi-tơ báo cáo ngay :

– Chào thám tử ! May quá ngài đã đến. Chúng tôi đang cần sự trợ giúp của ngài. Qua lời kể của cô Ma-ri và qua điều tra, xem xét hiện trường, chúng tôi đã kết luận chắc chắn ông Đa-vít bị bắt cóc. Tuy nhiên…

– Sao, các anh còn băn khoăn điều gì nữa chăng ?

– Đúng vậy, thưa thám tử ! Mời ngài cùng lên phòng làm việc của ông Đa-vít ở tầng hai.

Thám tử Sê-Lốc-cốc, cảnh sát trưởng Pi-tơ cùng cô Ma-ri đi lên tầng hai. Phòng làm việc của giáo sư thật ngăn nắp, gọn gàng, không hề có dấu hiệu của sự xô xát. Gần cửa sổ là chiếc bàn làm việc lớn, trên bàn có máy vi tính, đèn bàn, sách bút, vài tờ giấy, có tờ còn trắng, có tờ viết dở. Phía bên phải bàn làm việc là một tủ sách lớn, một giá đựng báo, tạp chí. Phía bên trái treo tấm bản đồ thế giới khá to.

– Thưa thám tử, rõ ràng là giáo sư đã không hề phản ứng lại bọn bắt cóc. Chúng tôi không hiểu tại sao một người tài giỏi, thông minh như giáo sư mà lại chịu “ngoan ngoãn” để bọn xấu bắt đi như thế. – Cảnh sát trưởng Pi-tơ vừa chỉ tay khắp căn phòng làm việc vừa nói.

– Có lẽ ông ấy biết mình đã tuổi cao, sức yếu nên không chống cự… – Thám tử khẽ đáp – nhưng ông cứ bình tĩnh, chúng ta cùng xem lại thật kĩ căn phòng này đã. Nói rồi thám tử Sê-Lốc-Cốc tiến sát đến bên bàn làm việc của giáo sư. Ông đưa mắt quan sát thật kĩ. Máy vi tính không bật, đèn bàn vẫn sáng, cây bút đang viết chưa đóng nắp, mấy tờ giấy nằm lộn xộn, chiếc ghế ngồi hơi quay về phía bên trái… Thám tử nhíu mày, xem chừng có vẻ căng thẳng… Chợt ánh mắt ông dừng lại ở mấy tờ giấy. Ông cầm một tờ lên xem. Trên đó mấy chữ viết vội : “Cô-oét với Xri-lan-ca ; Y-ê-men với Pa-ki-xtan ; Thủ đô.” Một lát sau, thám tử reo lên :

– Có thế chứ ! Đời nào giáo sư lại chịu bó tay hoàn toàn ! Đây chính là bản mật mã ông ấy để lại cho chúng ta!

Cảnh sát trưởng Pi-tơ ngạc nhiên :

– Tôi cũng có nhìn thấy tờ giấy này nhưng tôi nghĩ nó không nói lên điều gì cả. Không thể có chuyện bọn bắt cóc đưa giáo sư tới ngay thủ đô của bốn nước như thế này !

– Ngài cảnh sát trưởng thử suy nghĩ theo hướng khác xem nào ! – Thám tử vừa nói vừa nheo mắt cười.

– Vâng, tôi cũng đã thử ghép những chữ cái đầu của những từ này, thử ghép chữ cái đầu của tên thủ đô bốn nước này nhưng đều không cho kết quả gì.

– Thế ông có chú ý đến tấm bản đồ thế giới treo cạnh bàn làm việc của giáo sư không ?

– Tôi không chú ý vì nghĩ nó không liên quan gì đến việc này cả !

– Vậy mà, theo tôi, đó lại là chìa khóa giúp chúng ta khám phá vụ án, ít nhất là giúp chúng ta biết nơi đầu tiên
Giáo sư bị đưa đến.

Cảnh sát trưởng Pi-tơ đến bên tấm bản đồ, ông cau mày suy nghĩ rất lâu mà vẫn chưa tìm ra “chìa khóa”.

Còn các thám tử thì sao ? Các bạn có đoán ra không ?

Vụ ám sát bác sỹ

Được tin ông Ben – một bác sĩ tư nổi tiếng – vừa nhận được bức thư nặc danh đe dọa tính mạng, thám tử Sê-Lốc-Cốc cùng hai cộng sự Sti-ven và Vét-xi vội đến ngay phòng làm việc của bác sĩ. Ông Ben và người thư kí tên là Giôn tiếp các thám tử với vẻ mặt hết sức lo lắng.

– Thưa thám tử, mời Ngài đọc ạ ! – Vừa nói ông Ben vừa đưa bức thư.

Trước mắt thám tử là những dòng chữ : “Tên bác sĩ đáng ghét ! Đêm nay ta sẽ lấy mạng ngươi !…”

– Ông Ben, ông nhận được bức thư này lúc nào, do ai chuyển cho ? – Thám tử hỏi.

– Sáng nay ạ.

Rồi ông Ben quay ra hỏi người thư kí :

– Anh Giôn, anh có biết ai mang bức thư đến không ?

– Dạ thưa, người đưa thư mang đến ạ. Ông ta mang đến cùng các thư từ khác.

Trung úy Vét-xi hỏi :

– Ông có nghi ai không, ông Ben ?

– Có chứ ! Tôi nghi một người tên là Cô-ran. Tôi đã cố hết sức nhưng không cứu nổi con trai anh ấy. Cô-ran như phát điên và một mực cho rằng chỉ tại tôi mà thằng bé chết nên rất thù ghét tôi.

Đang lắng nghe, thám tử Sê-Lốc-Cốc chợt hỏi :

– Giả sử ông bị sát hại thì có ai sẽ được lợi không ?

– Thưa thám tử, từ lâu tôi đã định là sau này sẽ chia tài sản cho 3 người. Cậu em trai Mắc của tôi là một, đứa con trai nuôi Đi-ma của tôi là hai và cả anh Giôn thư ký đây nữa. Tôi không có vợ con nên muốn dành tất cả cho ba người gần gũi tôi nhất mà.

– Tạm thời tôi chỉ hỏi thế đã, ông Ben nhé ! Dù sao thì ông cũng nên cảnh giác… Có thể kẻ nào đó chỉ muốn đe dọa ông, nhưng cũng không loại trừ khả năng hắn làm thật…

– Thưa thám tử, tôi sợ lắm… – Ông Ben run run nói.

– Đừng lo lắng quá. Tối tôi sẽ đến đây với ông. Tôi sẽ nấp vào phía sau tấm ri-đô ở góc phòng kia, nhưng ông không được nói với ai đâu đấy nhé !

– Vâng, cảm ơn thám tử.

– Thôi, chúng tôi về đây.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

Người thư kí ra mở thì thấy em trai cùng cậu con trai nuôi của ông Ben.

– Anh Ben, anh đang bận à ? Em và Đi-ma đang định hỏi anh một chuyện…

– Thôi để lúc khác chú nhé, anh đang bận một chút.

Đại úy Sti-ven nói với trung úy Vét-xi :

– Vậy là tình cờ chúng ta đã biết mặt cả ba người mà ông Ben định chia tài sản thừa kế !

– Đúng thế ! Một sự tình cờ không biết có thú vị hay không ? – Vét-xi gật gù.

Sau đó, thám tử Sê-Lốc-Cốc cùng hai cộng sự ra về. Tối đến, cả ba tới phòng làm việc của ông Ben. Tất cả mặc áo chống đạn rồi nấp vào những chỗ kín trong phòng. Ông Ben mặc áo chống đạn và ngồi làm việc ở bàn như mọi khi. Một tiếng… rồi hai tiếng trôi qua… vẫn không có động tĩnh gì. Bỗng, cánh cửa sổ bật mở. Một bóng đen nhảy vào. Hắn chĩa súng bắn thẳng vào tấm ri-đô ở góc phòng rồi quay ra bắn vào ngực ông Ben. Hành động xong, bóng đen tẩu thoát rất nhanh. Ông Ben vô cùng hoảng loạn.

– Ông bình tâm lại đi ! Tất cả chúng ta đều không sao mà ! Còn tên sát nhân thì tôi đã kịp nhận ra hắn là ai rồi

– Thám tử Sê-Lốc-Cốc bình tĩnh nói.

Ông Ben không thể nào hiểu nổi tại sao chỉ trong khoảng thời gian hết sức ngắn như thế mà thám tử Sê-Lốc-Cốc đã kết luận được như vậy.

Các bạn có thể giải thích được không ? Kẻ định sát hại ông Ben là ai ?

Bài thơ của Giáo sư

Một buổi sáng mùa đông, thám tử Sê-Lốc-Cốc đang châm lửa cho chiếc tẩu thuốc thì chuông điện thoại réo vang.

– A lô ! Xin chào thám tử ! Tôi là thanh tra Mác-tin đây ! Xin lỗi đã làm phiền ngài, nhưng thực sự tôi đang rất cần sự giúp đỡ của ngài. Ngài có thể đến ngay Sở Cảnh sát được không ạ ?

– Ồ ! Rất sẵn lòng, tôi sẽ đến ngay !

15 phút sau thám tử đã có mặt tại phòng làm việc của thanh tra Mác-tin. Trong phòng, ngoài vị thanh tra còn có một phụ nữ trạc 50 tuổi, ánh mắt đầy lo lắng. Thanh tra Mác-tin đứng lên, bắt tay thám tử :

– Rất cám ơn ngài đã đến ! Đây là phu nhân Bây-len. Bà đến đây từ sáng sớm để trình báo việc ông nhà – giáo sư Bây-len bị mất tích.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc quay sang người phụ nữ :

– Xin bà hãy bình tĩnh. Tôi sẽ cố gắng giúp bà. Bà kể cho tôi nghe mọi chuyện đi !

– Thưa thám tử ! Sáng sớm nay tôi thấy có lá thư gài ở cửa… chắc bọn chúng bắt cóc ông nhà tôi thật rồi ! – Bà Bây-len nức nở.

– Bà bình tĩnh đi nào ! Bọn chúng là ai ?

Thấy phu nhân quá xúc động, thanh tra Mác-tin vội trả lời thám tử thay bà :

– Gần đây, có một tổ chức đề nghị giáo sư Bây-len nghiên cứu cho chúng về một vấn đề gì đó… nhưng giáo sư không nhận lời vì biết đó là ý định xấu. Bọn chúng quay sang đe dọa, giáo sư vẫn kiên quyết không nghe. Phu nhân cũng biết chuyện này. Cách đây 3 hôm, giáo sư nói là sang chơi nhà ông Pi-tơ ở quận bên và sẽ ở lại vài hôm vì lâu lắm hai người chưa gặp nhau.

Bà Bây-len tiếp lời :

– Ngay sau khi đọc lá thư, tôi đã gọi điện sang nhà ông Pi-tơ. Ông ấy nói chồng tôi đã về từ sáng sớm hôm qua. Tôi cho rằng bọn người xấu đã bắt cóc ông nhà tôi rồi…

– Bà cho phép tôi xem lá thư chứ ? – Thám tử đề nghị.

Thanh tra Mác-tin đưa lá thư cho thám tử :

– Đây, xin mời ngài.

Bà Bây-len khẳng định đây là nét chữ của chồng. Thám tử Sê-Lốc-Cốc chăm chú đọc lá thư :

“Em yêu, anh đang ở chỗ “những người bạn” mà anh đã nhiều lần kể cho em. Anh vẫn khỏe. Có lẽ anh phải ở đây một thời gian em ạ. Em hãy chăm sóc các con giúp anh nhé. Xong việc anh sẽ về ngay. Sắp Nô-en rồi, anh nhờ em một việc nhé. Trước hôm Nô-en một ngày, em hãy đọc cho thằng Ni-ke nhà mình nghe bài thơ anh làm tặng nó. Nó rất thích thơ mà em. Anh đặt tên bài thơ này là “Phía trước”.

Quay về thời ấu thơ
Bạn chìm trong hạnh phúc
Sẽ còn nhiều kỉ niệm
Làm lòng ta nhớ mãi
Song đến một ngày kia
Phía trước đường còn dài
Buồn vui ai biết trước
E còn nhiều gian nan

Tạm biệt em
Anh Bây-len”

– Chà ! Lá thư hơi lạ đấy ! – Thám tử nhận xét.

– Có lẽ ông nhà tôi ám chỉ điều gì đó – Phu nhân nói thêm – vì chúng tôi không có đứa con nào tên Ni-ke cả.

– Thế thì đúng rồi, giáo sư muốn nói điều gì đó qua lá thư… mà sao bọn bắt cóc lại chuyển thư cho phu nhân? – Thanh tra Mác-tin thắc mắc.

Thám tử Sê-Lốc-Cốc trầm ngâm :

– Chắc giáo sư yêu cầu chuyển thư thì mới chấp nhận nghiên cứu cho bọn chúng. Lời nhắn nhủ của giáo sư có lẽ nằm ở đoạn cuối của bức thư…

Cau mày suy nghĩ một lúc, thám tử nói :

– Nô-en là 24 tháng 12. Trước đó một hôm nghĩa là 23 tháng 12… Rất có thể 2312 là số nhà nơi bọn xấu giam giữ giáo sư.

Thanh tra Mác-tin sốt sắng :

– Nhưng chúng ta đâu biết được tên đường phố… thành phố lớn thế này… !

– Ngài cứ bình tĩnh ! Còn cả bài thơ nữa kia mà !

– Một bài thơ quá lủng củng, chẳng vần điệu gì cả ! – Thanh tra nhận xét.

Thám tử giải thích :

– Giáo sư cố tình viết như thế để có được những chữ cái đầu dòng theo chủ ý đấy !

– Nhưng bảy chữ cái đầu dòng của bài thơ có ghép được thành tên con đường nào đâu ? – Vị thanh tra ngạc nhiên.

– Thì giáo sư phải khéo léo để bọn bắt cóc không phát hiện được chứ ! Ngài thanh tra hãy chú ý đến tên bài thơ…

Nghe đến đây, thanh tra Mác-tin reo lên :

– Phải rồi… tôi đã đoán ra… đó chính là đường… Chúng ta hãy tiến hành giải thoát cho giáo sư ngay !

Bạn đoán được không?

THÁM TỬ SÀI GÒN T&T