Thám tử Sơ Lốc Hải

6

Phần I
1 – BẠN THÂN
Buổi trưa, nắng nhưng không nóng. Ánh nắng chiếu tràn khắp nơi. Hình như nắng và gió đang cùng muốn chia vui với hai đứa. Hải và Sơn đang vui vẻ dạo bước về nhà. Hải vừa đạt điểm tám còn Sơn điểm chin. Bao giờ cũng vậy Sơn hơn Hải một điểm. Có những lúc hai đứa làm bài như nhau, nhưng Sơn viết chữ đẹp, trình bày sạch hơn, nên được thầy cô ưu ái hơn. Cái thằng đến là khôn lỏi. Có lần nó không thuộc bài, lúc kiểm tra nó quay sang nhìn bài Hải. Chẳng lẽ Hải không cho. Rồi như mọi khi, chữ đẹp, trình bày sạch hơn, nó lại được điểm cao hơn. Cái biệt hiệu Sơn “Don” mà bạn bè đặt cho nó chẳng sai. “Don” ở đây có nghĩa là cá rô “don” nhỏ mà nhanh nhẹn, khéo luồn lách, chui lủi. Nhưng cũng còn có nghĩa “bi ron ron bi ròn ròn!”. Bi ron ron là một loại bánh bột tròn như hòn bi. Ăn vào tan ròn trong lưỡi. Ngon đấy nhưng không thể no được.
Tuy cùng tuổi nhưng Sơn thấp hơn Hải một cái đầu. Mọi người chế nhạo Sơn là còi. Nó liền bảo, tao chính là Napônêông Bônapác. Chả là Bônapác rất thấp. Vị phó tướng ương ngạnh. Bônapác liền nói, anh cao hơn tôi một cái đầu , nên đầu anh sẽ dễ dàng rơi hơn tôi. Từ đó phó tướng không dám ương ngạnh nữa. Còn đối vớu Hải, Sơn “don” rất nể, bởi Hải thông minh lại cao thượng.
Hai đứa đang xăng xái bước đi. Chợt Sơn đập vào tay Hải:
– Hải, mày có thấy một thằng rất lạ đang trèo bậu cửa kia không?
Hải nhìn về phía tay Sơn chỉ. Một chú bé mặc áo xanh màu chàm, mũ quả dưa cùng màu, trang phục của người Nùng, khuôn mặt nhỏ, nước da đen dòn, hai tay vịn chấn song lầm lì nhìn lại hai đứa. Hải thấy quen quen, cậu nghĩ và chợt nhận ra chú bé này rất giống anh Kim Đồng.
– Tao nhớ ra rồi Sơn ạ! Thằng này rất giống anh Kim Đồng!
– Ừ, đúng, tao trông quen quá nhưng mà… – Sơn chỉ vào chiếc quần bò rách đầu gối. – Quần rách thế làm sao là Kim Đồng được.
Tưởng bị chê bai, chế giễu, đúng lúc hai đứa đi ngang qua , chú bé liền vung chân ngằm đúng mặt Sơn đá. Cũng rất nhanh, Sơn cúi xuống. Tuy lỡ đà nhưng do hai tay bám chặt nên chú bé kịp thu chân trở về thế phòng thủ. Thằng Sơn cũng kịp trấn tĩnh, đấm với theo chân chú bé. Hải buột miệng:
– Mày có giỏi thì xuống đây đánh nhau với tao. Đừng thấy nó bé mà bắt nạt…
Hải không biết rằng mọi sự rắc rối bắt đầu từ đó.
Chú bé áo chàm chẳng nói chẳng rằng nhảy phốc xuống đất, đá cho Sơn một cái nữa rồi ù té chạy vào trong ngõ. Sơn “Don” cũng nhanh, kịp lùi lại một chút nên chỉ đau nhẹ. Thú thật, có lần vật nhau, Sơn nhanh hơn nên đã thắng Hải ba trên năm ván. Nếu đọ sức thì Hải kém Sơn, nhưng Hải to xác hơn nên người ngoài cứ tường Hải khoẻ hơn. Cũng phải công nhận chú bé áo chàm rắn rỏi, nhanh như một con vượn. Chắc cả Hải và Sơn hợp lại cũng chưa chắc thắng nổi… Hải tự thú:
– Trông tao to con hơn mày nhưng đánh nhau với nó chắc tao thua! – Nói rồi Hải cười hồn nhiên. – Tao doạ nó thế mà nó cũng sợ, nó cứ nhè mày mà đánh!
– Nhưng mà tao cũng chưa chắc đánh được nó đâu, thằng này người chắc nịch và rất nhanh. Nó đá, tao chưa kịp tránh đã dính “chưởng” rồi! Chắc nó có võ.
– Nhưng thằng đó ở đâu ra nhi? Mọi khi có thấy nó đâu!
– Ừ nhỉ! Hay là nó ở trên rừng mới về. Thằng ấy trông rất rừng mày ạ!
Cả hai cùng cười vui vẻ.

2 – THẰNG SO GÂY ÁN
Hôm sau tan học, Hải đi một mình về nhà. Thằng Sơn được bố đón đến nhà bà ngoại ăn cố. Trường Lê Ngọc Hân của nó là trường đẹp, có khung cảnh sư phạm lý tưởng, ở đây lại có nhiều thầy giáo cô giáo dạy giỏi, là trường điểm của quận. Con đường đến trường của nó mang cái tên rất lỳ – Lò Đúc. Chắc xưa ở đây có một cái lò đúc đồng, gang gì đó! Hai bên hè đường là hai hang cây sau sau cổ thụ. Ông nội Hải kể rằng: Khi ông biết thì đã có những cây đó rồi. Trước kia rất nhiều chim, đặc bịêt là cò về làm tổ. Từ trên cao những tiếng kêu ríu rít vọng xuống nghe thật vui tai. Tuy nhiên các chú cò rất mất vệ sinh! Các chú phóng uế bừa baĩ xuống bất kể là lòng đường, ô tô, xe máy, hay… đầu ai. Lòng đường trắng xoá toàn phân cò. Vì vậy phố này được gọi là : “Phố cò ỉa” Hải cũng nhìn lên ngọn cây sau sau. Nó chưa từng thưởng thức một bãi phân cò nào. Hải thấy vui, nó nhoẻn miệng cười. Bỗng từ ngõ “Sáu Hai”, một thằng bé chạy xô ra. Chính là thằng trông giống anh Kim Đồng ấy. Nó lao đến rất nhanh, đấm một quả thật mạnh vào giữa mặt Hải. Không kịp né tránh, Hải sa sầm mặt mày, chệch choạng ôm mặt. Một dòng máu đỏ từ mũi chảy ra. Thằng bé biết chắc đã hạ gục đối phương bằng một cú đấm liền chạy tót vào ngõ. Hải ngồi thụp xuống lấy tay áo lau mặt. Một bà hàng nước chạy ra đỡ Hải vào. Bà vừa lấy nước lau mặt cho Hải vừa rối rít gọi con gái lấy bông đút vào hai lỗ mũi Hải. Bà xuýt xoa: – Lại là thằng So đấy! Cái thằng hỗn như gấu, đánh nhau hết đứa nọ đến đứa kia. Phải bảo chú nó cho một trận rồi tống trả lên rừng thôi. Một số người trên phố xúm lại xem. Hải thấy rõ mình không thế đứng ở đây lâu được. Bạn bè, các thầy cô giáo biết thì gay. Còn mẹ nữa chứ. Thấy cảnh này làm sao mẹ cầm được nước mắt đây. Hay là đến nhà đứa nào rồi gọi điện về cho mẹ. Nhưng giờ này chắc mẹ đang chờ cơm Hải. Bố đi công tác xa, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ làm ở xí nghiệp dệt rất vất vả, nhưng trưa nào cũng tranh thủ về nấu cơm, chờ Hải. Hải sao có thể không về nhà ăn cơm với mẹ được. Hải ra một chiếc vòi nước công cộng rửa mặt thật kỹ, còn chiếc tay áo đầy máu Hải xắn lên, vậy là tàm tạm, mẹ khó lòng biết. Đúng như Hải đoán, mẹ đang đợi cơm Hải. Hải lân là để gần đến giờ mẹ đi làm mới về. Mẹ chạy ra đón Hải: – Sao hôm nay con về muộn thế? Đưa mẹ cầm cặp cho nào! Hải hơi cúi xuống. – Chết! Sao mặt mũi con thế này?… Giác quan của mẹ rất nhạy. – Đứa nào đánh con thế này! Mẹ gần như mếu, cuống quýt: – Tay chân con có làm sao không? – Con không sao cả! Đây này! – Hải cố tình xắn cao hơn nữa tay áo để mẹ không nhìn thấy những vết máu. Hải ôm lấy mẹ. – Con không làm sao đâu. Mẹ đừng lo. Hai mẹ con mình đi ăn cơm nào. Hải cầm bát cơm lên cố làm ra vẻ thật đói cho mẹ yên lòng. Những hạt cơm trong miệng cứ đắng ngắt, chẳng có mùi vị gì.

3 – ĐI TÌM TUNG TÍCH THẰNG SO
Hải bỏ bát đũa, đậy lồng bàn. Mặt Hải giờ mới thấy đau ê ẩm. Sao thế nhỉ, mình to xác thế này mà bị một thằng thấp hơn một cái đàu hạ gục, chỉ bằng một cú đấm. Chắc chắn thàng đó phải có võ nghệ. Giá mà có thằng Sơn “Don” ở đây bàn bạc thì tốt quá nhỉ. Không biết có linh tình gì không, đúng lúc đó Sơn bước vào. Sau khi nghe Hải kể, Sơn nói ngay: – Phải dạy cho thằng đó một bài học! – Đúng, tao cũng nghĩ vậy! Nhưng… – Không nhưng gì cả. Gọi thêm mấy thằng ở xóm tao, nhử nó ra bờ sông, xúm lại tẩn một trận. Nó có võ giời cũng phải chịu thua “đòn hội đồng”. – Nhưng mà… – Hải ngập ngừng. – Con đường đó là đường mình thường đi học qua. Nhỡ may nó trả thù bọn mình , như đã trả thù … tao. – Ôi dào sợ gì! Tao với mày sẽ rủ mấy đứa cùng đi. – Nhưng … chúng nó đi cùng mình mãi được à! – …Ừ nhỉ? Hay là… – Theo tao không cần thiết phải trả thù. Tao nghĩ hay là báo cho chú Công. Chú ấy là cảnh sát hình sự quận, chú ấy sẽ trị cho thằng So… một trận. – Tao nghĩ… Chú Công là người lớn. Chẳng bao giờ chú đánh thằng bé con ấy đâu… – Nhưng cũng lạ… Thằng So ấy không biết từ đâu “mọc” ra nhỉ? Trước kia bọn mình có thấy nó đâu! – Thằng đó người rừng là rõ rồi. Nhưng mà sao nó lại về đây? – Theo tao, tốt nhất là phải tìm hiểu kỹ. Chúng ta phải hoá trang, đột nhập vào trong ngõ “Sáu Hai” thì biết rõ ngay. Hai đứa đội mũ Sụp xuống mắt, im lặng đi theo hàng một. Qua nhà chú Công, Hải nhìn thoáng thấy bóng chú liền kéo Sơn chạy nhanh ra khỏi ngõ. Bỗng có bàn tay đập vào vai nó: – Giờ này hai đứa còn đi đâu thế này? Lại đi đánh nhau à? Thế có khổ tôi không? Về đi! Ư…ư…ư Thằng Sơn quay lại. Thì ra mẹ Hải. Sao hôm nay mẹ nó về sớm thế nhỉ? Vậy là phải về thôi. Mẹ Hải nói: – Bây giờ thằng Sơn về nhà đi. Bác nghĩ đã muộn, cháu về giúp mẹ cháu nấu cơm. – Dạ… Bác ơi nhà cháu có chị Loan nấu cơm rồi! – Ừ! Có chị thì về giúp chị! Sơn lủi thủi bước. Chờ thằng Sơn đi khuất, mẹ Hải khẽ khàng nói với nó: – Con lên xe đi. – Đi đâu hả mẹ? – Được rồi, cứ lên xe đi. Hôm nay mẹ xin về sớm để đi với con, đi đâu thì tí nữa mẹ nói. Hải ngoan ngoãn lên xe. – Mẹ đưa con đến trường à? – Mẹ chưa hỏi con, nhưng mẹ biết, có hỏi thì con cũng sẽ nói bị ngã. Vậy thì mẹ muốn con dẫn mẹ đến chỗ con đã ngã… Thôi chết rồi. Hải nghĩ, mình sẽ đưa mẹ đến đâu nhỉ? Chưa kịp nghĩ thì chỗ vỉa hè Hải bị đấm đã hiện ra, Hải kịp nói lung bung: – Chỗ kia mẹ ạ! Mẹ Hải dựng xe, dẫn Hải vào hàng nước của bà già tốt bụng đã lau máu cho Hải. Mẹ gọi: -Bà cho con chén nước! Bà hàng nước ngỡ ngàng trước hai mẹ con . Bà chỉ vào Hải: – Cháu là thằng bé ban sáng đánh nhau với thằng So đây đúng không? Cái thằng mặt vẫn còn sưng kia mà! – Rồi bà quay sang nói mẹ Hải – Chị đừng có đánh mắng cháu làm gì! Cái thằng So ấy mà!… bà bắt đầu nói một thôi một hồi, không để mẹ Hải kịp nghe. Trong lúc đó thì Hải rất hối hận vì đã đưa mẹ đến đúng chỗ này. Thế là mẹ biết tất cả. Đến nước này thì chỉ có cách: im lặng mà thôi. – Dạ! Bà ơi cho cháu hỏi nhà cháu So ở đâu ạ? – Ồ nhà thằng So à! Nhà nó ở trên rừng kia. Nó về đây chơi mấy hôm với bạn ông bà nó ở trong cái ngõ kia kìa! – Bà ơi! Nhà ông bà gì hả bà? – Bà Lý! Cô cứ vào ngõ hỏi bà Lý là người ta sẽ chỉ cho. Hải nem nép đi theo sau mẹ vào ngõ. Nhà thằng So hiện ra theo tay người chỉ. Nhà cũng bình thường, có chiếc cổng sắt bên ngoài. Mẹ Hải bấm chuông. Một bà già chạy ra mở cổng. – Chị hỏi ai trong đấy? – Bà già mau mắn hỏi trước. – Thưa bà, con muốn hỏi đây có phải là nhà bà Lý không ạ? – Vâng? Đúng rồi đấy ! – Cháu So có nhà không ạ? – Lại chuyện đánh nhau phải không? Mời chị vào nhà. Chết thật! Con với cái năm ngày ba trận. Thế này có chết tôi không?

4 – THẰNG SO ĐÃ VỀ RỪNG
Hai mẹ con Hải đã ngồi trong phòng khách nhà thằng So. Căn phòng khá rộng. Bài trí theo lối cổ, có bộ trường kỷ. Trên tường, treo la liệt các khung ảnh và giấy khen. Hải thích nhất là một chiếc đầu hổ và một chiếc đầu hươu. Đầu hổ thật đang nhe nanh. Còn hươu thì đầu làm bằng gỗ. Duy chỉ có hai cặp sừng là thật. Đôi sừng tuyệt đẹp rất nhiều nhánh. Lại còn bộ da hổ nhăn nheo vằn vện với bốn chiếc chân hổ vươn ra bốn phía, phía cuối là cái đuôi dài thượt trông đến sợ. Nếu ai yếu bóng vía, đêm đêm chập choạng ánh đèn chắc phải khiếp lắm đây. Bà Lý, theo như tên của mọi người gọi, hồ hởi. Bà biết ai đến đây cũng ngạc nhiên trước con hùm đó. Mặc dù trong nhà bà còn khá nhiều thứ đồ rừng: Lông công, giỏ mây, những ống trúc, các mẩu gỗ có nhiều hình thù… Nhưng ai đến cũng đều ngắm bộ da hổ. Hải còn thấy ảnh ông bà Lý chụp chung với mấy người mặc quần áo dân tộc như thằng So. – Của bà con trên rừng biếu cả đấy cô ạ! Ông nhà tôi là người Kinh nhưng ông ấy sống trên rừng cả thời chống Pháp. Chả là ông là cán bộ Việt Minh. Ông ăn ở với bà con trên đó như anh em. Lúc ông về làm ở trung ương, bà con đem bao nhiêu là thứ về biếu ông. Nể bà con, ông cứ nhận thành ra đầy nhà… Lúc bấy giờ bà mới để ý thấy Hải đang ngồi cạnh mẹ. – À đây à! Thế cháu này bị thằng So đánh đây à! Trông mặt hiền nhỉ! Nhưng cháu… Bà thấy cháu to xác hơn thằng So cơ mà! Sao lại bị nó đánh? Rõ ràng bà không dùng từ đánh nhau mà bà chỉ ngạc nhiên Hải to cao hơn mà bị nó đánh. Chắc là thằng này hung dữ lắm đây. Lúc này mẹ Hải mới lên tiềng: – Thưa bà, Cháu So đâu ạ? – Chị cứ uống nước đi! Tôi kể cho chị nghe, thằng So này là cháu nội của ông Nông Văn Đoàn. Trên rừng người ta vẵn gọi ông ấy là Đội Đoàn, ông đi lính cho Pháp nhưng là người đằng mình. Ông Đoàn ngang tàng lắm! Nhiều người quý ông nhưng cũng lắm người ghét. Giờ ông vẫn ở trên rừng đấy. Thỉnh thoảng ông cũng về nhà tôi chơi. Về Hà Nội, ông dưa theo thằng So, thằng cháu đích tôn mà ông rất quý. Cái thằng mang đúng cái dòng cái giống nhà ông nó, cũng ngang tang không kém. Về Hà Nội có ba ngày mà đánh nhau những năm trận. Đánh nhau với hết thẩy mấy đứa trẻ trong ngõ.Ngày nào cũng có người đến kiện cáo, trách móc. Thôi cô ạ! Cô cũng thông cảm cho tôi. Chỉ là bạn bè với ông nó. – Thế… ông nhà mình đâu ạ? – Ông ấy mất rồi. – Bà ơi! Cho con gặp cháu So được không ạ? – Ngược rồi! Chiều hôm qua hai ông cháu bồng bế nhau ngược rồi. Nghe nói bố nó làm to lắm ở trên đó, ông ấy chẳng làm gì, suốt ngày chỉ đi chơi, săn bắn… Vậy tức là thằng So đã về nhà rồi. Biết ngay mà. Nó không phải người ở đây. Cái thằng đến là ngang ngược, đánh nhau với hết đứa này đến đứa khác. Hải nghĩ thằng So, có thể vì chưa hiểu biết, ở trên rừng chắc nó là chúa tể, nhất sứ xưng hùng là đầu đàn nên chẳng sợ ai. Cũng may nó chưa gặp được đối thủ giỏi hơn nớ. Gặp đối thủ như thế chắc chắn nó bị hạ gục… Trên đường về nhà, hai mẹ con đều im lặng. Chẳng ai nói với ai một câu. Chắc mẹ thằng Hải giận nó lắm. Từ ngõ đi ra mặt mẹ nó bừng đỏ lên. Cứ lúc nào suy nghĩ thật nhiều là mặt mẹ nó lại như vậy. Trông mẹ nó lúc ấy lại đẹp hơn, trẻ hơn cái tuổi ba tư, ba nhăm của mẹ. Ngồi sau lưng mẹ, Hải thấy thương mẹ quá! Bỗng mẹ phá tan sự im lặng: – Ngày mai con phải đi học võ.
4 – THẰNG SO ĐÃ VỀ RỪNG
Hai mẹ con Hải đã ngồi trong phòng khách nhà thằng So. Căn phòng khá rộng. Bài trí theo lối cổ, có bộ trường kỷ. Trên tường, treo la liệt các khung ảnh và giấy khen. Hải thích nhất là một chiếc đầu hổ và một chiếc đầu hươu. Đầu hổ thật đang nhe nanh. Còn hươu thì đầu làm bằng gỗ. Duy chỉ có hai cặp sừng là thật. Đôi sừng tuyệt đẹp rất nhiều nhánh. Lại còn bộ da hổ nhăn nheo vằn vện với bốn chiếc chân hổ vươn ra bốn phía, phía cuối là cái đuôi dài thượt trông đến sợ. Nếu ai yếu bóng vía, đêm đêm chập choạng ánh đèn chắc phải khiếp lắm đây. Bà Lý, theo như tên của mọi người gọi, hồ hởi. Bà biết ai đến đây cũng ngạc nhiên trước con hùm đó. Mặc dù trong nhà bà còn khá nhiều thứ đồ rừng: Lông công, giỏ mây, những ống trúc, các mẩu gỗ có nhiều hình thù… Nhưng ai đến cũng đều ngắm bộ da hổ. Hải còn thấy ảnh ông bà Lý chụp chung với mấy người mặc quần áo dân tộc như thằng So. – Của bà con trên rừng biếu cả đấy cô ạ! Ông nhà tôi là người Kinh nhưng ông ấy sống trên rừng cả thời chống Pháp. Chả là ông là cán bộ Việt Minh. Ông ăn ở với bà con trên đó như anh em. Lúc ông về làm ở trung ương, bà con đem bao nhiêu là thứ về biếu ông. Nể bà con, ông cứ nhận thành ra đầy nhà… Lúc bấy giờ bà mới để ý thấy Hải đang ngồi cạnh mẹ. – À đây à! Thế cháu này bị thằng So đánh đây à! Trông mặt hiền nhỉ! Nhưng cháu… Bà thấy cháu to xác hơn thằng So cơ mà! Sao lại bị nó đánh? Rõ ràng bà không dùng từ đánh nhau mà bà chỉ ngạc nhiên Hải to cao hơn mà bị nó đánh. Chắc là thằng này hung dữ lắm đây. Lúc này mẹ Hải mới lên tiềng: – Thưa bà, Cháu So đâu ạ? – Chị cứ uống nước đi! Tôi kể cho chị nghe, thằng So này là cháu nội của ông Nông Văn Đoàn. Trên rừng người ta vẵn gọi ông ấy là Đội Đoàn, ông đi lính cho Pháp nhưng là người đằng mình. Ông Đoàn ngang tàng lắm! Nhiều người quý ông nhưng cũng lắm người ghét. Giờ ông vẫn ở trên rừng đấy. Thỉnh thoảng ông cũng về nhà tôi chơi. Về Hà Nội, ông dưa theo thằng So, thằng cháu đích tôn mà ông rất quý. Cái thằng mang đúng cái dòng cái giống nhà ông nó, cũng ngang tang không kém. Về Hà Nội có ba ngày mà đánh nhau những năm trận. Đánh nhau với hết thẩy mấy đứa trẻ trong ngõ.Ngày nào cũng có người đến kiện cáo, trách móc. Thôi cô ạ! Cô cũng thông cảm cho tôi. Chỉ là bạn bè với ông nó. – Thế… ông nhà mình đâu ạ? – Ông ấy mất rồi. – Bà ơi! Cho con gặp cháu So được không ạ? – Ngược rồi! Chiều hôm qua hai ông cháu bồng bế nhau ngược rồi. Nghe nói bố nó làm to lắm ở trên đó, ông ấy chẳng làm gì, suốt ngày chỉ đi chơi, săn bắn… Vậy tức là thằng So đã về nhà rồi. Biết ngay mà. Nó không phải người ở đây. Cái thằng đến là ngang ngược, đánh nhau với hết đứa này đến đứa khác. Hải nghĩ thằng So, có thể vì chưa hiểu biết, ở trên rừng chắc nó là chúa tể, nhất sứ xưng hùng là đầu đàn nên chẳng sợ ai. Cũng may nó chưa gặp được đối thủ giỏi hơn nớ. Gặp đối thủ như thế chắc chắn nó bị hạ gục… Trên đường về nhà, hai mẹ con đều im lặng. Chẳng ai nói với ai một câu. Chắc mẹ thằng Hải giận nó lắm. Từ ngõ đi ra mặt mẹ nó bừng đỏ lên. Cứ lúc nào suy nghĩ thật nhiều là mặt mẹ nó lại như vậy. Trông mẹ nó lúc ấy lại đẹp hơn, trẻ hơn cái tuổi ba tư, ba nhăm của mẹ. Ngồi sau lưng mẹ, Hải thấy thương mẹ quá! Bỗng mẹ phá tan sự im lặng: – Ngày mai con phải đi học võ.
6 – CHIẾN CÔNG ĐẦU
Sẽ không có gì để kể về Hải, bởi vì hàng tuần vẫn đi học buổi sáng, chiều thứ ba và thứ sáu Hải đến nhà chú Bình học võ. Lúc đầu thì mẹ Hải chở đi, sau Hải tự đi bằng xe đạp. Chiếc xe đạp mi ni thật là tiện lợi. Một hôm thằng Sơn “don” bị cô giáo phê bình oan. Hôm đó Sơn trực nhật. Lớp 7B của hai đứa có truyền thống sạch sẽ. Hôm ấy thằng Sơn quét lớp xong nó đã rất cẩn thận xuống tầng một mượn xẻng – Lớp của bọn Hải ở tầng ba hót rác phải chạy lên chạy xuống rất vất vả khiến nhiều bạn ngại – Nó hót tất cả rác vào sọt rác và đưa xuống tầng một, đến tận hố rác để đổ. Xong đâu đấy nó cất chổi vào góc lớp. Thế mà cô giáo Liên lại phát hiện ở sau cánh cửa phía ngoài hành lang một đống rác lù lù. Đống rác này chỉ do lớp 7B quét ra? Thằng Sơn ức đến bật khóc. Tình ngay lý gian, không làm sao thanh minh nổi. Sơn tâm sự với Hải. Hải nói: – Được! Tao sẽ tìm ra đứa nào ấp rác vào đấy! Giờ ra chơi. Hải đến đống rác, cầm chiếc que cời cời rác ra. Sau đó, nó nhặt lên một tờ giấy đã bị vo tròn. Thằng Hải thấy một vết mực đỏ kéo dài trên hành lang và một tờ giấy dây mực đỏ. Hải xem hai chiếc chổi lớp 7A và 7C bên cạnh và hỏi gì đó một số đứa…Hồi lâu trở về, nó nói một câu xanh dờn: – Chính xác thằng Hà “khoai” bên lớp 7C dấp rác vào lớp mình! Hải và Sơn cùng gặp cô Liên để trinh bày những lập luận mà Hải đã điều tra ra. Hải thấy ở trong đống rác có một tờ giấy nháp bài kiểm tra có tên một bạn lớp 7C. Điều đó có thể khẳng định rác của lớp 7C. Hải còn thấy một chiếc bút bi đỏ trong đống rác và vết đỏ mờ mờ do chổi quét hướng từ lớp 7C sang. Hải sang lớp 7C thấy chiếc chổi cũng dính mực đỏ. Hải hỏi cái Lý lớp 7C thì biết: Hôm nay tổ thằng Hân trực nhật. Lại thấy thằng Hà “khoai” có vết bút bi đỏ ở tay. Thằng Hà không thuộc tổ thằng Hân nhưng một đứa trong tổ thằng Hân có nhận nhờ thằng Hà quét hộ lớp vì hôm nay tay nó đau. Thằng Hà rất lười. Trông cũng đủ biết, nó béo tròn như củ khoai. Cô Liên gọi thằng Hà sang truy xét. Sau một hồi quanh co đành nhận lỗi, thằng Hà phải dọn sạch đống rác. Cô giáo Liên khen ngợi thằng Hải trước lớp và cô “xử” thằng Sơn “trắng án”. Thằng Sơn đứng lên nói ấp a ấp úng: – Em thưa cô! Bạn Hải bạn ấy đọc truyện Sherlock Homes nhiều nên phán đoán giỏi thế đấy cô ạ! Em cũng xin…Cám ơn bạn…bạn…Sơ – lốc – Hải! Cả lớp cùng cười và vỗ tay. Hải cũng mỉm cười. Lòng Hải dâng lên một niềm vui tràn ngập. Đúng! Cái thằng Sơn còi dí còi dị ấy chỉ được cái nói đúng! Quả thật mình có đọc nhiều Sherlock Homes. Mình cũng thích được như ông ta, điều tra những vụ án để tìm ra thủ phạm, đem lại niềm tin và sự thật cho mọi người, trừ kẻ gian, kẻ ác. Hải lại nghĩ, mình mà là Hôm thì Sơn đúng là Watson, người bạn thân thiết của mình, giúp mình điều tra các vụ án. Hải huých tay vào Sơn: – Thế mày định là Watson à! – Đương nhiên là như thế. Tao là Sơn rồi! Watson cũng là Minh Sơn. Minh Sơn cũng là Watson, chứ còn ai khác… Trông cái mặt nó vênh vênh tự hào, tự đắc một cách đáng ghét. Nhưng mà đó là sự thật, không thể chối cãi được. Buổi trưa tan học. Hải vẫn cúng Sơn về nhà. Vừa ra khỏi cổng trường, một bàn tay đập vào vai Hải. Hải quay lại. Thì ra là thằng Hà “khoai”. Thằng Hà là con một ông cảnh sát bảo vệ. Nghe đâu nó được bố nó dạy rất nhiều về võ nghệ. Bọn lớp 7C phục nó lắm. Có lần một hội vào bắt nạt một thằng lớp nó. Một mình nó xông vào đánh nhau với ba thằng. Chỉ một lúc, cả ba thằng phải chạy tao tác. Nó tóm được một thằng, không biết nó ra chưởng gì mà thằng đó nhăn nhó lạy van rối rít: – Em xin anh! Em có làm gì đâu! Ái đau quá!… – Thôi được rồi. Tao tha cho mày. Mày về nói với những thằng kia đừng có chạm vào bọn 7C của tao nhé! Lần sau tao không tha cho đâu! Rõ ràng bây giờ Hải mới nghĩ đến việc sờ râu hùm là chỉ có “toi” thôi! Hải quay lại. Thằng Sơn cũng đứng lại! – Có gì đấy mày? – Tại sao mày “tâu” tao dấp rác vào cửa với cô giáo ? Hải bối rối nhưng rồi Hải cũng nói được một câu khá có lý: – Tao …Tao giúp thằng Sơn và cô giáo tìm ra đứa nào làm việc xấu là dấp rác vào cửa. Tất nhiên nó là đứa nào thì cũng vẫn phải nói để lần sau không làm sai như vậy nữa. Nếu mày không làm việc đấy thì làm sao cô giáo nói mày được. Thật là một lập luận có lý, thằng Hà ớ ra đành chịu nhưng nó nói một câu vớt vát, giọng có vẻ anh chị. – Lần sau tao làm gì mặc mẹ tao! Hiểu chưa! Không được đứa nào động đến tao. – Nói xong nó quay đầu đi thẳng. Sơn an ủi Hải: – Sợ gì! Tao thấy mày nói thế là đúng. Nó chẳng dám đánh mày đâu. Có cô giáo, có ban giám hiệu, còn có cả chúng …tao nữa cơ mà! Hải cũng thấy có một cái gì đó như một nỗi buồn lâng lâng. Mình mới mười tuổi mà đã có hai kẻ thù. Mình có thù oán gì với ai đâu. Mình chỉ làm đúng. Người nào làm sai người đó phải chịu trách nhiệm chứ. Nếu cứ thế này thì các chú cảnh sát điều tra là nhiều kẻ thù nhất. Cả cái ông Sherlock Homes ấy, kẻ thù của ông xếp hàng lũ lượt. Mà cũng đúng, ông Hôm chả bị đánh mấy lần đấy thôi! Thì ra bảo vệ chân lý không dễ dàng gì. Chân lý chỉ được bảo vệ khi nhiều người đồng lòng. Và số người nhiễu nhương đông hơn chân lý thì liệu chân lý có bị sụp đổ không?… Hải thấy hơi buồn, vậy là muốn bảo vệ chân lý phải có trí tuệ, có sức khỏe. Hải thấy rõ, những chú công an phải khỏe mạnh, có võ nghệ cao cường thì mới bảo vệ được chân lý, bảo vệ được luật pháp… Thằng Sơn “don” mệnh danh là bác sĩ Watson ấy cũng chỉ biết im lặng đi bên cạnh Hải, chẳng nói chẳng rằng. Mãi khi đến trước ngõ nhà nó, nó mới nói một câu: – Tao…về!

7 – ÔNG LẠC MẤT TI VI
Không biết thằng Sơn thích chú Công ở mức độ nào mà lúc nào đến nhà Hải chơi, thấy chú Công có nhà, là nó rủ Hải sang. Chú Công là cảnh sát hình sự quận, ít khi ở nhà. Nếu chú không bận có bà mẹ già, thì chắc khó mà gặp được chú. Đang xem ti vi ở nhà, có vụ án, thủ trưởng gọi là phải đến đội ngay. Có khi vừa cầm bát đũa, có điện “Thủ trưởng gọi” lại bỏ bát đũa chào mẹ đi luôn. Mẹ chú bảo thế này thì chả có “đứa nào” lấy chú làm chồng. Hải nghe được, cứ cười. Hải biết. Mấy lần chú Công chở xe máy một cô rất xinh, tóc dài. Hỏi chú, chú bảo chú với cô ấy đi làm nhiệm vụ. Đi làm, gì mà ăn diện thế! Chú Công cũng như Hải, rất thích đọc sách, báo. Hai chú cháu thường trao đổi sách, báo cho nhau. Hải thường mượn chú những cuốn sách vụ án và những tờ báo như: Công an nhân dân, An ninh Thủ đô. Chú thì rất thích mượn truyện thiếu nhi của Hải. Hôm nay bà Toan không có nhà, chỉ có mỗi chú Công. Hình như chú đang chuẩn bị một báo cáo gì đấy. Chú viết rất lâu. Chú bảo hai đứa cứ chơi tự nhiên. Sách báo chú vừa đưa về một đống đấy đọc đi. Hải lân la đến phiá chú. Chú ngẩng lên: – Cháu…cháu vừa đọc một tờ báo có vụ án mà các chú công an dùng bột rắc tìm vân tay. Vậy hàng triệu người làm sao biết được người có vân tay đó tên là gì, ở đâu? Chú Công nói: – Tất cả những người từ 18 tuổi trở lên, đều phải đi làm chứng minh, lăn tay tức là đăng ký với nhà nước tôi là như thế, có vân tay như vậy. Trước kia lập ngân hàng vân tay hơi khó. Ngày nay có công nghệ tin học, người ta lập trình vân tay của nhân dân cả nước, nối mạng cho các quận có thể tra theo một mã số bí mật. Ví dụ, người gây án có vân tay như X họ chỉ úp vân tay đó đã được ghi lại trên đồ đạc, đồ dùng sau đó nạp vào máy tính, là có thể thấy ngay được người có vân tay đó tên là gì, ở đâu. Thậm chí với một số người có tiền án, tiền sự, các chú có thể biết được thêm những chi tiết về lý lịch trích ngang nữa… Chú cháu đang nói chuyện với nhau thì bỗng ngoài cửa ông Lạc hớt hải chạy vào, mặt tái nhợt. Ông nói trong hơi thở gấp gáp: – Chú…Cô…ông ơi! Tôi mất tivi rồi! Cả nhà có mỗi cái tivi là…lớn tiền…Thế…thế mà đêm qua chúng nó lấy mất… – Nào! Bác hãy bình tĩnh nói cho tôi nghe nào. – Chú Công mời bác ngồi xuống ghế. – Vậy chúng nó là ai?

8 – VẪN SƠ – LỐC HẢI, PHÁ ÁN
– Tôi biết đâu! Tối qua tôi xem hết chương trình bóng đá mới đi ngủ. Sáng dậy mọi khi còn xem chào buổi sáng nhưng hôm nay thì mệt quá dậy muộn, đi làm chẳng kịp đánh răng. Buổi trưa về thấy chẳng còn…Anh Công ơi! Anh hãy giúp tôi tìm ra chúng nó! Chú Công cùng Hải, Sơn sang nhà ông Lạc. Nhà ông ở cách nhà chú Công khoảng mươi nhà. Cùng trong cái ngõ này, ngõ nhà Hải. Hiện trường không có một dấu vết gì. Tivi có thể bị mất ban đêm lúc ông Lạc đang ngủ. Hoặc mất buổi sáng lúc ông đi làm. Khả năng mất ban ngày khó xảy ra, vì đằng sau nhà ông Lạc là bệnh viện, suốt ngày có người qua lại không thể vô lý bê tivi đi một cách dễ dàng được. Phía trước, ngõ rất rộng, người qua lại cũng thường xuyên. Cùng ngõ mọi người đều biết nhau. Khó bê tivi mười chín inh đi mà không bị phát hiện. Chắc chắn là tivi bị bọn trộm lấy ban đêm. Ông Lạc còn cho biết, sáng ra, cửa nhà vẫn khóa trong. Trưa, lúc ông về cũng vậy. Vậy thì bọn đạo trích phải là người quen trong gia đình. Vì một khi khóa trong thì ở ngoài rất khó phá khóa. Vả lại, không khi nào lấy xong bọn trộm lại khóa cửa đàng hoàng. Chúng nó phải nhanh chóng cao chạy xa bay chứ. Chú Công hỏi ông Lạc về những người thân quen trong nhà. Ông Lạc kể: – Nhà tôi có hai vợ chồng già. Các con ở chỗ khác, thỉnh thoảng mới đến chơi. Hôm qua bà nó nhà tôi lại phải đến trông con cho thằng cả. Con nó ốm. Tôi đoán, chắc đứa nào đó biết tôi ở nhà một mình, nên chúng nó vào lấy trộm. – Bác có thấy trong nhà bác lúc tỉnh dậy có mùi gì khang khác không? Ví như mùi ête chẳng hạn. Ông Lạc đăm chiêu suy nghĩ rồi trả lời một cách dứt khoát: – Cũng như mọi khi, không có gì cả. – Thế đêm qua ông có uống rượu hoặc bia không? – Có… Đêm qua lúc chập tối tôi có uống rượu. – Bác có uống nhiều không? – Cũng kha khá. Mọi khi ở nhà, có bà nó thì tôi uống rất điều độ, chỉ có một chén thôi. Hôm qua tôi uống phải đến ba chén và có khi hơn… – Bác uống ở nhà một mình hay uống cúng ai? – Tối hôm qua, đi qua quán bà Chinh, đầu ngõ, tôi gặp thằng Thiết. Anh biết nớ chứ? Cái thằng con bà Tứ ấy mà… – À cái thằng chạy xe ôm ấy chứ gì? – Ôm iếc gì! Bán rồi, bán xe mấy tháng nay! Nó bảo nó chạy việc làm ở cơ quan cơ kiếc gì ấy. Phải bán xe để lấy tiền chạy. Nhưng nào có thấy gì đâu! Nghe nói nó cũng dính rồi! – Dính nghiện hút chứ gì hả bác? -Tôi cũng biết do nguồn tin của một người hàng xóm mình nói.- Bác biết vậy sao vẫn cứ… chén chú chén anh với nó? – Hàng xóm mà anh! Họ mời mình nhiệt tình quá không từ chối được! – Thế cậu Thiết có hay đến nhà bác chơi không? – Có! Năm thì, ba họa nó mới vào! Có bà nhà tôi ở nhà, nó chỉ nói chuyện với tôi ở cổng thôi. Khi nào bà nó đi vắng, nó vào, tôi cũng mời nó chén rượu. Mà thỉnh thoảng tôi đi đâu, nó lại chở tôi không lấy tiền… Trong lúc chú Công hỏi chuyện ông Lạc thì Hải đi xem xét mọi chỗ. Hải bỗng để ý đến một vết chân rất mờ. Bình thường thì khó nhìn thấy. Phải nhìn sát vào tường mới thấy. Vết chân chỉ có bốn ngón. Không thấy ngón cái. Hải nhìn lên trần. Cửa trần đóng kín, có hai đanh khuy, nhưng không có khóa. Hải nhớ một hôm đi qua bệnh viện Thanh Bình thấy có mấy thanh niên nghiện đang tiêm chích cho nhau, có một thằng cầm bơm tiêm tiêm cho thằng Trí. Cái thằng Trí này Hải biết. Nhà nó ở ngay bên cạnh bệnh viện. Thằng Trí có thành tích bất hảo về trộm cắp. Đi trại mấy năm về, vẫn chứng nào tật ấy. Nó có bàn chân trái bị cụt ngón cái. Một lần hồi nó còn nhỏ, bố nó đang đi xe máy, không biết mượn đâu về, thằng con khoái quá, cứ tưởng như xe đạp nhảy ngay lên yên sau. Vô phúc, trượt chân, dúi luôn bàn chân trái vào nan hoa. Thế rồi cái ngón to nhất, ngón cái bị lan hoa chặt băng. Từ đó, thằng Trí được mệnh danh là Tri “cụt”. Trí nghiện hút chẳng làm lụng gì, đi trộm cắp của người chán rồi lại lấy của nhà. Mọi người đều kiềng mặt nó. Hải hỏi ông Lạc: – Bác ơi! Cái nắp trần kia sao không khóa? – Có. Bác có làm hai cái chốt bằng chiếc đũa. Hải hỏi tiếp ông Lạc: – Bác ơi! Tivi của bác có thể chuyển qua được lỗ trần kia không? – Cũng có thể! Hải nói với chú Công về những suy nghĩ của mình. Theo Hải, thằng Trí “cụt” và một thằng nữa, có thể là thằng Thiết. Lợi dụng lúc ông Lạc ngủ say, chúng dỡ ngói chiu vào mái nhà ông. Qua nắp trần xuống nhà. Ông Lạc chốt bằng chiếc đũa thì rất dễ cậy. Chỉ cần kênh nắp trần lên là chiếc đũa bị chéo đi. Người ở trên có thể lách tay vào, rút chiếc đũa chốt đó và mở nắp trần như không. Chúng dùng dây thừng leo xuống, buộc tivi vào kéo lên. – Vậy rõ rồi! – Chú Công gật đầu công nhận. Chú Công cùng ông Lạc khiêng chiếc bàn và bắc chiếc ghế lên trên. Chú Công mở nắp trần nhìn lên. Trong đống bụi bặm, chú phát hiện một cuộn dây thừng và mái ngói có một chỗ bị xô hở nhìn thấy cả trời. Chú Công nói với ông Lạc: – Bây giờ bác làm cho tôi một cái đơn trình báo. Tôi sẽ về xin lệnh gọi thằng Trí “cụt” lên quận để xét hỏi. Lên quận. Chỉ sau mấy câu hỏi, thằng Trí đã phải cúi đầu nhận tội và kể hết: Thằng Trí và thằng Thiết đã bàn nhau. Nó đã biết nhà ông Lạc có chiếc tivi mới mua. Nhân biết bà Lạc đi vắng, thằng Thiết đã chuốc rượu cho ông Lạc uống thật nhiều. Đêm ấy ông về trong trạng thái lo mơ nhưng vẫn còn kịp đóng cửa cài khóa rồi mới đi ngủ. Nửa đêm, vào khoảng hai giờ, hai thằng dỡ ngói nhà ông Lạc. Hệ thống dui mè lợp mái nhà ông Lạc đã cũ, chúng bẻ không khó, lách người vào. Chúng mang theo một cuộn thừng. Thằng Trí “cụt” quen nghề, nên đu xuống. Lúc xuóng rất dễ. Thằng Trí buộc tivi vào một đầu dây để thằng Thiết kéo lên. Sau khi keó xong tivi, thằng Thiết kéo thằng Trí. Vì quá nặng, xuýt nữa thằng Thiết tuột tay, thằng Trí lỡ đà nên đạp chân vào tường, không ngờ cái vết chân mất ngón cái in trên nền tường kia đã “khai” chúng với Sơ – lốc – Hải. Chú Công kết thúc chuyên án. Chú hết lời khen ngợi thằng Hải đã giúp chú nhanh gọn tìm ra đúng thủ phạm của vụ án. Thằng Sơn, như bác sĩ Watson ghi ghi chép chép. Nhưng nó cũng hết sức ngạc nhiên về cái anh chàng Sơ – Lốc Hải. Chú Công khao hai đứa một chầu kem tại hiệu kem Bốn Mùa.
9 – VỤ ÁN CON BÚP BÊ
Chú Công gọi Hải sang nhà. Chưa bao giờ Hải thấy vẻ mặt chú nghiêm trọng như vậy: “Bà Chắt đầu ngõ. Cháu biết, bà bán rèm, ga, gối ấy chứ gì. Bà Chắt đến trình báo với chú là bà ấy bị lấy cắp một con búp bê. Cháu biết con búp bê đáng giá gì đâu. Chắc có đứa bé nào đó thích, lấy chơi. Biết đứa nào lấy thì cũng thương tình, cho nó thôi. Cái chết ở đây là ta đã giấu trong bụng con búp bê ấy một nghìn đôla. Mười tờ 100 đôla. Bà ấy cuộn lại đút trong ống nhựa, giấu trọng bụng búp bê, qua bộ phận khóc ở rốn ấy. Búp bê bà vẫn để trong tủ kính, mà tủ kính của bà có khóa. Tất nhiên nhìn vào vẫn thấy con búp bê rất bình thường lẫn trong các đồ vật bày biện khác. Bà Chắt đinh ninh tên kẻ trộm biết bà giấu tiền trong búp bê. Chú nghĩ khác. Có thể tình cờ lúc nào đó bà mở cửa tủ rồi quên khóa. Một em nhỏ nào đó thích búp bê liền lấy. Chắc không phải người lớn vì nhiều thứ khác như mấy cái đĩa cổ, chiếc máy sấy tóc Calor của Pháp cũng rất quí… bà để trong ấy không mất! Lại còn một sấp tiền lọai mười ngàn để trong ấy cũng không mất. Điều đặt ra là nếu chú báo cáo đội lập chuyên án thì khi tìm được kẻ trộm là một em bé, các chú sẽ rất khó định tội. Chú nghĩ: vụ này cháu có thể điều tra giúp chú và khuyên em bé trả con búp bê lại cho bà Chắt. Bà Chắt nhận lại của, coi như xong. Chú không muốn mở chuyên án. Tất nhiên, cháu điều tra đến đâu cho chú biết đến đấy. Chú cháu mình cùng trao đổi.” Hải nhận nhiệm vụ. Hải cúng với thằng Sơn đến nhà bà Chắt. Lúc đầu bà Chắt ngạc nhiên. Không lẽ, hai chú bé này lại biết bà mất búp bê. Hải phải nói là chú Công giao nhiệm vụ cho bọn cháu với lý do: Mất một con búp bê là chuyện nhỏ mà chắc là lũ trẻ con lấy. Trẻ con hỏi trẻ con còn dễ hơn người lớn dính vào. Bà Chắt cũng rất vui, khi bà đoán chú Công chưa nói với hai đứa là trong bụng búp bê có cả ngàn đôla. Sự việc bắt đầu từ hôm bà mở tủ cho ông bạn chồng bà xem cái đĩa cổ. Cái đĩa Tứ Hải, từ thời Khang Hy. Xem xong bà cất ngay và tiễn ông bạn ra cửa. Bà quên khóa tủ kính: Bà cũng tế nhị mà! Khi khóa, bà cũng chẳng để ý còn búp bê còn hay đã mất. Bà Chắt chỉ tập trung vào chiếc đĩa, chiếc đĩa vẫn còn. – Bà ơi! Thế lúc ấy ngoài bà, còn có ai ở trong nhà không? – Hải hỏi. – Để bà xem nào!… Ừ bà nhớ ra rồi có con Lan cháu bà và hai đứa bạn của nó. Con Huệ và con Cúc. Hai đứa nó đang chơi một trò chơi gì đó bà không còn nhớ nữa. – Thế các em về ngay hay lâu mới về! – Bà xem nào! (Bà Chắt bóp chán suy nghĩ) Đúng rồi, con Cúc thì về ngay còn con Huệ nhà gần nên về sau. Nhưng mà hai đứa nó ngoan lắm các cháu ạ!
10 – KHỞi ĐẦU NAN
Hải và Sơn đến nhà Huệ ở ngay gần nhà bà Chắt. Buổi chiều Huệ ở nhà. Bố mẹ nó đi làm vắng. Nó biết và rất quý Hải vì sự kiện tìm được tivi cho nhà ông Lạc người ta đã truyền nhau là có công của anh Hải. Vừa vào đến nhà thằng Sơn đã hỏi ngay: – Hôm kia em chơi ở nhà cái Lan có phải không? Con Huệ rất hồn nhiên: – Vâng! Em hôm nào mà chẳng có mặt ở nhà cái Lan. Bọn em cùng học một lớp. Em còn cùng cái Lan bán hàng hộ bà nó cơ đấy. – Em có biết bà Chắt có búp bê không? – Có chứ! Búp bê của bà Chắt rất xinh. Hình như bố cái Lan hồi trước đi Liên Xô mua về cho nó thì phải. – Đúng rồi! Con búp bê ấy bà Chắt bị đánh cắp rồi đấy! – Hải nói rồi nhìn thẳng vào mắt Huệ. – Thế à anh! Tiếc nhỉ! Con búp bê đẹp thế mà mất. Thế đứa nào đã lấy hở anh? Chỉ chờ có vậy. Hải bấm tay Sơn. Rõ rồi, cái Huệ không phải là đứa lấy búp bê của bà Chắt. Hai đứa vừa ra khỏi cửa thì gặp ngay một cô điên. Cô điên này tên là Lịch – Nguyễn Thu Lịch, cái tên rất đẹp, cũng cùng ngõ với Hải. Trước, cô ấy có hai đứa con, nhưng do cháy nhà, cả hai đều bị bỏng nặng rồi chết. Bị tai họa lớn quá, cô không chịu nổi, hóa ngớ ngẩn. Nhưng mà cô rất tốt. Nhiều lúc thấy Hải đi qua lại gọi vào, lúc cô cho cái kẹo, lúc lại cho cái ngô nướng. Người ta nói, ra ngõ gặp bà chửa hoặc người điên là sẽ gặp điều không may, chán quá! Hải và Sơn đến nhà cái Cúc. Nhà Cúc cũng trong ngõ này nhưng rất xa nhà bà Chắt. Chỉ vì học cùng trường Trưng Nhị nên mấy đứa chơi với nhau khá thân. Nhà cái Cúc xem ra khá giả hơn. Cũng như nhà cái Huệ, bố mẹ nó hay đi làm vắng. Cúc cũng ngạc nhiên khi thấy hai anh Hải và Sơn đến chơi. Nói chuyện tào lao một lúc Hải vào luôn chuyện búp bê: – Em thích búp bê không? – Thích! Em rất thích là đằng khác. Con gái mà! – Thế em thích búp nê gì? – Thằng Sơn hỏi ngay. – Em rất thích búp bê Liên Xô. Em ao ước có một con búp bê Liên Xô. Nhà em nhiều búp bê nhưng chưa có búp bê Liên Xô… Hải và Sơn nhìn nhau. Thằng Sơn nháy mắt rất ý vị! – Thế …Thế em có biết nhà ai có búp bê Liên Xô không? – Có, (Cúc đáp rất hồn nhiên) nhà cái Lan, các anh ạ. Nhưng bà nó ki bo lắm. Búp bê của nó mà bà nó giữ, cất trong tủ kính có khóa nữa. Bọn em thèm nhưng có được bế đâu, chỉ ngắm thôi. – Em có biết bà Chắt đã bị mất cắp con búp bê chưa? – Thế hả anh? Ai mà lấy được búp bê của bà! Bà ấy ki bo, giữ kỹ lắm. Chẳng ai lấy được đâu. Em chẳng tin bà ấy mất! – Thế mà bà ấy bị mất con búp bê em thích rồi đó. – Thằng Sơn khiêu khích. – Em thề! Em mà lấy búp bê nhà bà Chắt thì em chết. – Thôi được rồi! Em cho bọn anh xem tủ búp bê vậy! – Chết! Không được đâu! Bố mẹ em đi vắng. Các anh không được lên gác nhà em đâu. Bố mẹ em biết thì đánh em mất! Vậy rõ ràng con búp bê đó có thể trong số búp bê nhà cái Cúc. Nó không dám cho hai đứa lên gác xem. Hải nháy Sơn: – Thôi được rồi. Anh đứng đây với em. Anh Sơn lên gác xem tủ búp bê của em. Chưa hỏi xong, thằng Sơn đã phăng phăng lên gác. Cái Cúc đành chạy theo. Cuói cùng là Hải. Cả ba đứa dứng trước tủ đồ chơi của Cúc. Bố mẹ Cúc khá chiều Cúc, sắm cho cả một tủ đồ chơi. Chẳng thiếu cái gì, thú nhồi bông, đồ chơi điện… cái gì cũng có và còn rất mới. Chứng tỏ cái Cúc rất giữ gìn. Hai đứa tìm mãi trong tủ không có con búp bê nào, chỉ có vài con búp bê bé tí. – …Đấy hai anh thấy chưa, em có búp bê Liên Xô đâu. – Vậy! Theo em thì ai lấy con búp bê của bà Chắt! – Cái đó thì em không biết. Nhưng em biết chắc chắn không phải em hay cái Huệ. Bọn em là bạn cái Lan. Chẳng bao giờ làm chuyện ấy cả. Bà Chắt còn giao cả nhà cho bọn em trông nom, cả cửa hàng bà bao nhiêu thứ. Bọn em mà gian thì bà ấy mất nhiều thứ từ lâu rồi cơ! – Vậy thôi được. Bọn anh tin ở các em. Nhưng em nhớ hôm thứ sáu vừa qua, có ai chơi ở đấy nữa không? – À! Hôm thứ sáu bọn em chơi tiến lên. Có một ống đến xem cái đĩa cổ của bà Chắt! – Đúng! Nhưng mà ông ấy cũng như bọn em, cũng được khẳng định không phải kẻ… gian. – Thôi chết! Em nhớ ra rồi, hôm ấy có cô Lịch điên. Cô ấy xách chiếc túi đến hỏi gì bà Chắt rồi đi ngay. Nhưng mà chưa chắc cô này lấy đâu! Em thề đấy! – Cái con này! Lúc nào cũng thề thốt. Trong việc điều tra đừng bao giờ đặt tình cảm vào bất cứ một ai, đặc biệt là khi phá án. Bởi vì rất dẽ làm công việc không thành. Chú Công vẫn chẳng nói thế là gì.
11 – CÓ PHẢi THỦ PHẠM LÀ CÔ LỊCH ĐIÊN?
Chỉ còn một đối tượng nghi vấn còn lại. Đối tượng này không thể hỏi trực diện được. Thêm nữa, cô Lịch còn có hoàn cảnh rất thương tâm. Con chết, chồng bỏ, sống một thân một mình làm nghề bán rau. Cô xuống chợ Mai Động mua rau gánh lên chợ phía trên như chợ Nguyễn Cao hoặc xa hơn là chợ Hôm – Đức Viên bán. Cô Lịch đặc biệt ghét công an. Biết chú Công là công an, cô thường tránh mặt, Hải và Sơn không thể lấy danh nghĩa chú Công mà đến nhà cô điều tra được. Hải bỗng nghĩ ra một kế – Hải mua mấy bắp ngô luộc – cô Lịch thích ăn ngô lắm. Hải và Sơn đến nhà cô Lịch. Nhà cô Lịch khó có thể gọi là nhà được. Nói đúng hơn nó là túp lều. Vụ cháy làm cô mất hết. May mà bà con thương tình, mỗi người góp đôi chút giúp cô mua tre nứa , lá dựng lên ngôi nhà. Nhà cô cũng phân làm hai buồng.Gọi buồng cho sang, chứ thực ra là được ngăn bởi một chiếc liếp rách căng ni lông. Cô Lịch bảo: Phía trong là buồng ngủ còn phía ngoài là buồng ăn và tiếp khách. Lúc hai đứa đến Cô Lịch đi vắng! Hải và Sơn ghé mắt qua khe cửa nhìn vào nhà. Trong nhà tối om khó nhận biết. Bỗng một tiếng nói như quát: – Mấy đứa nhìn gì đó! Nhìn con tao hả… – Dạ… Thưa cô, – Thằng Sơn xun xoe – chúng cháu đến chơi thăm cô đấy ạ! Dạ chúng cháu có mấy bắp ngô mời cô ạ! – Thế thì được! Khóa đây, mở cửa mà vào, Cô Lịch vứt toạch chiếc chìa khóa xuống đất trước mặt hai đứa. Mới đầu giờ chiều hai đứa còn nhìn thấy cô nói lảm nhảm giờ sao minh mẫn thế. Hải và Sơn mở cửa vào nhà. Cô Lịch theo sau. Mắt cô chằm chằm nhìn hai đứa. Thằng Sơn bình tĩnh đặt mấy bắp ngô lên bàn. Gọi là bàn theo chức năng, chứ nó chỉ là một tấm ván đăt trên một chiếc thùng. Chắc là thùng thuốc nhuộm. Cô Lịch nói nói cười cười, dễ sợ. Nhưng giọng nói thì nhẹ nhàng, chân tình. – À anh Hải đền đáp tôi đấy à? Tôi cho anh, giờ anh trả lại tôi phải không? Giỏi nhỉ? – Dạ… – Hải nói như thanh minh – Dạ không! Đây là của thằng bạn cháu đấy ạ! – Dạ! Vâng đúng đấy ạ! – Sơn xoa xoa tay – Của cháu đấy cô ạ! Nhưng mà của đứa nào cũng vẫn là mờI cô. – Được thôi! Nào ăn! – Cô Lịch cầm luôn một chiếc ngô ăn ngon lành. HảI và Sơn vừa ăn vừa quan sát phía ngoài. Nhà cửa tuènh toàng. Chẳng có gì đáng giá. Phía góc nhà, một đôi quang gánh, công cụ lao động của cô. Không có gì có vẻ khả nghi. Thằng Sơn cũng thật nhanh trí, Hải biết ngay cái mẹo của nó: Thằng Sơn gạt tay. Chén nước trên bàn đổ lênh láng. Chiếc chén duy nhất trên bàn mà bước vào hai đứa đều nhìn thấy. Tiếp đó thằng Sơn chạy thẳng vào phía trong. Cô Lịch liền hỏi nó: – Này! Đi đâu thế? – Dạ…Dạ…Cháu…Cháu…Cháu đi lấy chiếc khăn lau ạ! – Khăn ở chân bàn ấy! – Theo tay cô chỉ Hải đã với chiếc khăn để lau chỗ nước. Thằng Sơn cũng giỏi, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thế thôi nó đã phát hiện ra điều gì! Sơn nháy mắt cho Hải. Hai thằng vội vàng ăn hết bắp ngô, sau đó hai đứa vội vàng chào cô Lịch rồi ra về. Vừa ra đến ngõ, thằng Sơn đã kể ngay cho thằng Hải. – Tớ thấy rồi! Một con búp bê đang đắp chăn trên giường. Đầu nó hở ra khỏI chăn. Tớ nhìn biết ngay đó là búp bê của bà Chắt. Búp bê khá đẹp. mắt tớ cũng tinh. Ánh sáng kém thế mà tó vẫn nhận ra. Theo tớ, bây giờ báo cho chú Công đến bắt. – Không được. Tất nhiên cũng sẽ báo cho chú Công khi ta hoàn thành nhiệm vụ. Bây giờ phảI tìm cách nào thật có lý để lấy lạI con búp bê. – Hải bóp trán. Cái động tác mà nó thường làm khi phải suy nghĩ đắn đo. – Hay là… Bọn mình báo cho bà Chắt, bà ấy mang tiền đến chuộc về. – Cũng không được! Nếu mình báo cho bà Chắt thì bà ta làm ầm ĩ lên ngay… Khó thật. – Liệu còn tiền của bà Chắt trong bụng con búp bê đó không? – Chắc là còn. Theo tớ cô Lịch lấy búp bê chỉ vì nhớ thương con. – Hải lại bóp trán. – Giờ tớ nghĩ, phải đến nhà bà Chắt đề nghị bà mua cho mình một con búp bê giống ngườI Việt Nam. Càng to càng tốt. Ta sẽ mang đến đổi cho cô Lịch. Kế hoạch trên được thực hiện. Cô Lịch rất thích con búp bê mới, búp bê Việt Nam đội nón, to và đẹp. Bà Chắt thì mừng vui ra mặt, khi nhận lạI con búp bê. Mừng nhất là thấy chiếc ống nhựa trong bụng con búp bê vẫn còn đủ một ngàn đôla. Chú Công rất phấn khởI. Chú khen ngợI hai đứa. Riêng đối với Hải, chú hứa sẽ cho Hải một chiếc giấy chứng nhận thành tích của HảI, như một chiếc giấy công nhận cộng tác viên của công an. Theo chú Công, khi nào gặp khó khăn gì vớI các chú công an khác chỉ việc đưa ra là xong. Hải rất phấn khởI, nó vui như là được điểm mười.
11 – CÓ PHẢi THỦ PHẠM LÀ CÔ LỊCH ĐIÊN?
Chỉ còn một đối tượng nghi vấn còn lại. Đối tượng này không thể hỏi trực diện được. Thêm nữa, cô Lịch còn có hoàn cảnh rất thương tâm. Con chết, chồng bỏ, sống một thân một mình làm nghề bán rau. Cô xuống chợ Mai Động mua rau gánh lên chợ phía trên như chợ Nguyễn Cao hoặc xa hơn là chợ Hôm – Đức Viên bán. Cô Lịch đặc biệt ghét công an. Biết chú Công là công an, cô thường tránh mặt, Hải và Sơn không thể lấy danh nghĩa chú Công mà đến nhà cô điều tra được. Hải bỗng nghĩ ra một kế – Hải mua mấy bắp ngô luộc – cô Lịch thích ăn ngô lắm. Hải và Sơn đến nhà cô Lịch. Nhà cô Lịch khó có thể gọi là nhà được. Nói đúng hơn nó là túp lều. Vụ cháy làm cô mất hết. May mà bà con thương tình, mỗi người góp đôi chút giúp cô mua tre nứa , lá dựng lên ngôi nhà. Nhà cô cũng phân làm hai buồng.Gọi buồng cho sang, chứ thực ra là được ngăn bởi một chiếc liếp rách căng ni lông. Cô Lịch bảo: Phía trong là buồng ngủ còn phía ngoài là buồng ăn và tiếp khách. Lúc hai đứa đến Cô Lịch đi vắng! Hải và Sơn ghé mắt qua khe cửa nhìn vào nhà. Trong nhà tối om khó nhận biết. Bỗng một tiếng nói như quát: – Mấy đứa nhìn gì đó! Nhìn con tao hả… – Dạ… Thưa cô, – Thằng Sơn xun xoe – chúng cháu đến chơi thăm cô đấy ạ! Dạ chúng cháu có mấy bắp ngô mời cô ạ! – Thế thì được! Khóa đây, mở cửa mà vào, Cô Lịch vứt toạch chiếc chìa khóa xuống đất trước mặt hai đứa. Mới đầu giờ chiều hai đứa còn nhìn thấy cô nói lảm nhảm giờ sao minh mẫn thế. Hải và Sơn mở cửa vào nhà. Cô Lịch theo sau. Mắt cô chằm chằm nhìn hai đứa. Thằng Sơn bình tĩnh đặt mấy bắp ngô lên bàn. Gọi là bàn theo chức năng, chứ nó chỉ là một tấm ván đăt trên một chiếc thùng. Chắc là thùng thuốc nhuộm. Cô Lịch nói nói cười cười, dễ sợ. Nhưng giọng nói thì nhẹ nhàng, chân tình. – À anh Hải đền đáp tôi đấy à? Tôi cho anh, giờ anh trả lại tôi phải không? Giỏi nhỉ? – Dạ… – Hải nói như thanh minh – Dạ không! Đây là của thằng bạn cháu đấy ạ! – Dạ! Vâng đúng đấy ạ! – Sơn xoa xoa tay – Của cháu đấy cô ạ! Nhưng mà của đứa nào cũng vẫn là mờI cô. – Được thôi! Nào ăn! – Cô Lịch cầm luôn một chiếc ngô ăn ngon lành. HảI và Sơn vừa ăn vừa quan sát phía ngoài. Nhà cửa tuènh toàng. Chẳng có gì đáng giá. Phía góc nhà, một đôi quang gánh, công cụ lao động của cô. Không có gì có vẻ khả nghi. Thằng Sơn cũng thật nhanh trí, Hải biết ngay cái mẹo của nó: Thằng Sơn gạt tay. Chén nước trên bàn đổ lênh láng. Chiếc chén duy nhất trên bàn mà bước vào hai đứa đều nhìn thấy. Tiếp đó thằng Sơn chạy thẳng vào phía trong. Cô Lịch liền hỏi nó: – Này! Đi đâu thế? – Dạ…Dạ…Cháu…Cháu…Cháu đi lấy chiếc khăn lau ạ! – Khăn ở chân bàn ấy! – Theo tay cô chỉ Hải đã với chiếc khăn để lau chỗ nước. Thằng Sơn cũng giỏi, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thế thôi nó đã phát hiện ra điều gì! Sơn nháy mắt cho Hải. Hai thằng vội vàng ăn hết bắp ngô, sau đó hai đứa vội vàng chào cô Lịch rồi ra về. Vừa ra đến ngõ, thằng Sơn đã kể ngay cho thằng Hải. – Tớ thấy rồi! Một con búp bê đang đắp chăn trên giường. Đầu nó hở ra khỏI chăn. Tớ nhìn biết ngay đó là búp bê của bà Chắt. Búp bê khá đẹp. mắt tớ cũng tinh. Ánh sáng kém thế mà tó vẫn nhận ra. Theo tớ, bây giờ báo cho chú Công đến bắt. – Không được. Tất nhiên cũng sẽ báo cho chú Công khi ta hoàn thành nhiệm vụ. Bây giờ phảI tìm cách nào thật có lý để lấy lạI con búp bê. – Hải bóp trán. Cái động tác mà nó thường làm khi phải suy nghĩ đắn đo. – Hay là… Bọn mình báo cho bà Chắt, bà ấy mang tiền đến chuộc về. – Cũng không được! Nếu mình báo cho bà Chắt thì bà ta làm ầm ĩ lên ngay… Khó thật. – Liệu còn tiền của bà Chắt trong bụng con búp bê đó không? – Chắc là còn. Theo tớ cô Lịch lấy búp bê chỉ vì nhớ thương con. – Hải lại bóp trán. – Giờ tớ nghĩ, phải đến nhà bà Chắt đề nghị bà mua cho mình một con búp bê giống ngườI Việt Nam. Càng to càng tốt. Ta sẽ mang đến đổi cho cô Lịch. Kế hoạch trên được thực hiện. Cô Lịch rất thích con búp bê mới, búp bê Việt Nam đội nón, to và đẹp. Bà Chắt thì mừng vui ra mặt, khi nhận lạI con búp bê. Mừng nhất là thấy chiếc ống nhựa trong bụng con búp bê vẫn còn đủ một ngàn đôla. Chú Công rất phấn khởI. Chú khen ngợI hai đứa. Riêng đối với Hải, chú hứa sẽ cho Hải một chiếc giấy chứng nhận thành tích của HảI, như một chiếc giấy công nhận cộng tác viên của công an. Theo chú Công, khi nào gặp khó khăn gì vớI các chú công an khác chỉ việc đưa ra là xong. Hải rất phấn khởI, nó vui như là được điểm mười.
13 – VỤ MẤT NGƯỜI NHÀ BÀ LỤC
Lớp 7B đang chăm chú nghe cô Liên giảng bài. Thường giờ cô Liên là cả lớp chăm chú lắng nghe nhất vì cô là chủ nhiệm lớp, lại giảng rất hay. Bỗng ở cửa một bà béo tuổi trung niên, xồng xộc vào. Bà ta tay cặp chiếc nón, te tái bước. Thấy cả lớp ngạc nhiên, bà ta cũng cảm nhận sự không lịch sự của mình, liền vứt lạI chiếc nón. Thật bất ngờ, chiếc nón quay tít như con quay. Cả lớp cùng bật lên tiếng cười. Bà béo thấy vậy cũng bối rối. – Thưa cô!… Tôi là mẹ cháu Thất. Dạ tôi… tôi đến hỏi cô, có cháu Thất ở đây không? – Ồ! Sao nói cháu ốm, xin nghỉ học cơ mà? – Thôi, thế là chết tôi rồI! Cháu đi ba ngày nay rồi. Tôi tưởng cháu đi học rồI về dằng nhà bố cháu. Qua câu chuyện, cả lớp biết thằng Thất đã bỏ học, nhờ ngườI viết giấy xin phép vì lý do ốm. Tuy vậy, thằng Thất chẳng ốm đau gì cả, nó bỏ nhà đi đã ba hôm. Bố mẹ bỏ nhau, thằng Thất lúc thì ở với bố, khi thì ở với mẹ, nên hôm nay mẹ nó mớI phát hiện ra. Cô giáo thấy bà Lục oang oang không tiện. Cô mờI bà lên phòng hội đồng nói chuyện. HảI và Sơn quyết định sau giờ học sẽ đi điều tra. Hai đứa cũng bắt chước các chú công an lập chuyên án mang bí số “07”. Cứ như là điệp viên 07 không bằng! Thực ra chữ Hán bảy là Thất. Cách đây một năm, lớp 7B có một học sinh nhà ở xóm liều Thanh Nhã, nó tên Tám. Tám học thì dốt lạI ham chơi. Cũng lạ. Nó không biết lấy tiền ở đâu mà lúc nào trong túi cũng có hàng sấp tiền tiêu pha, ăn quà, hút thuốc lá…Thằng Thất chơi rất thân vớI thầng Tám. Lúc đầu chỉ vì “bảy” “tám” là hai số liền nhau trong dãy số tự nhiên nên chúng thấy hay hay. Sau dần chúng thân nhau như anh em, đi đâu cũng không thể thiếu nhau. Thằng Tám kém thằng Thất ba tháng nên nó gọI thằng Thất là anh. Cũng có lúc hứng chí nó gọi là đại ca Bảy. Thất và Tám thường đến nhà nhau chơi. Một năm gần đây hai đứa ít chơi với nhau vì thằng Tám bỏ học. Nghe đồn dạo này xóm liều rộ lên “phong trào” buôn bán ma túy. Bố thằng Tám cũng nhúng tay vào các phi vụ ma túy. Bố nó còn sai thằng Tám “bỏ mối”. Vì là trẻ con, nên chắc các chú công an không để ý đến thằng Tám. Lại nữa, thằng Tám có nước da trắng, mặt hiền, chỉ nhìn không thì chẳng ai bảo nó tham gia các phi vụ ma túy. Bước đầu Hải và Sơn cùng thống nhất tìm đầu mối từ thằng Tám. Nhưng thật khó khăn. Nếu tìm thằng Tám thì phảI vào xóm liều Thanh Nhã. Vào xóm liều, người lạ chỉ là khách hàng ma túy. Lớ ngớ mà bị phát hiện thì chắc chắn sẽ bị bắt nhốt. Sống trong xóm liều chỉ vài hôm thôi là nghiện. Không nghiện thì bọn nghiện bắt phải hút, phảI chích. Đấy là chưa kể trong đó có rất nhiều bơm kim tiêm cứ lấp lánh như sao xa. Vô phúc mà dẫm phải kim tiêm có bệnh AIDS thì toi đời… Thằng HảI bèn nghĩ ra kế, nó nói vớI thằng Sơn: – Tao…Tao sẽ vào xóm liều tìm nhà thằng Tám. Còn mày cảnh giới ngoài ngõ, nếu thấy thằng Tám, phải áp sát, hỏi han. HỏI thật khéo đừng để nó biết. Và… Nếu đến sáu giờ không thấy tao, mày phải tìm chú Công. Đây là số điện thoạI di động của chú. Thế nhé! Cái xóm liều này cũng đặc biệt. Nó ở ngay khúc rẽ sầm uất nhất phố Thanh Nhã, cái đoạn phố bán đầy vật liệu xây dựng. Ngoài phố ồn ào tấp nập vậy mà rẽ vào xóm lặng ngắt. Giờ này, ở những nơi khác thì mọi người lục tục đi làm về! Thỉnh thoảng mới có bóng người đi vào ngất ngưởng, loạng choạng. Người đi ra xem ra hoạt bát, nhanh nhẹn hơn. Cũng có thưa thớt mấy quán nước chè. Hình như bọn họ chỉ ngồi mua bán để che mắt. Cái họ bán là thứ khác cơ. Hải được thằng Tám kể rất nhiều. Thằng Tám còn hồn nhiên nhận là đã từng giúp bố bán hêrôin. Cứ như hoat động gián điệp ấy. Có khách hỏi mua phải trả lời là không có! Nào là công an kiểm tra gắt lắm, nào là muốn ngồi nhà đá không? Bố thằng Tám khôn lắm, măc dù nhìn đúng là con nghiện đang tầm thuốc, bố nó cũng chưa bán vội. Biết đâu một cái bẫy của công an giăng thì sao? Người mua đành phải năn nỉ, khẩn khoản. Để cho nó năn nỉ sùi bọt mép bố nó mới khẽ khàng nói: – Đưa tiền đây! Một “hit” hay hai? Sau khi đã nhận tiền cho vào túi, bố nó mớI yên tâm nháy mắt với thằng Tám và nói nhỏ: – Đi theo thằng kia. Chỉ chờ có thế. Thằng Tám dẫn ra chỗ “yểm bùa”, nó gọi thế. Vì nó đã để sẵn gói giấy bột trắng ở một chỗ. Lúc thì cạnh đống rác, lúc thì chân cột điện, khi thì hàng rào… Thằng Tám bảo, cứ mỗi lần như thế bố nó lai thưởng cho nó hai ngàn… Chẳng cần biết nó tiêu gì. Bố thằng Tám gọi đó là tiền “boa”.
14 – LIỀU VÀO HANG SÓI
Hải lặng lẽ bước. Nó cũng thấy ớn lạnh. Không biết sự thể sẽ ra sao. Hải nhìn chằm chằm xuống đất, thỉnh thoảng lại thấy góc khuất nào đó một chiếc bơm tiêm. Cái bọn chích ma túy tư chích xong là quẳng vô tội vạ. Vô phúc ai đi đá chân phải. Những gì sẽ xảy ra nếu bơm kim tiêm đó dính máu của ngườI bị HIV… Những ngườI có tiền thường thuê chích. Trong nhà thằng Tám thường trực một ôsin. Chị này khá xinh và tay tiêm rất khéo. Thằng Tám bảo vậy. Chị Tèo – tên cúng cơm của chị – tìm ven rất giỏi dù mạch ven có lặn chi cũng khêu lên được. Chị còn giỏi tiết kiệm lỗ đâm bằng cách lùa kim vào vết cũ nhưng lách vào ven lỗ mới. Mấy đứa chích ma túy đều thích chị tiêm. Bao nhiêu những chuyện động trời mà thằng Tám cứ bô lô, ba la kể hết. Thằng Tám còn bảo bố nó đang cần mấy thằng “chân rết” như nó. Và đó là điều Hải lo lắng nhất. Nếu chú Công tắt máy điện thoại thì sao? Nếu chú Công lại đi phá án ở xa thì sao? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu Hải… Mặc. Tất cả là phải cứu thằng Thất. Tuy Hải với nó không thân nhau nhưng bạn cúng lớp phải cứu nó chứ. Hải lại còn lo, nếu thằng Thất bị dụ dỗ hít hêrôin thì… Thật là khủng khiếp… Còn kinh khủng hơn nữa là bố thằng Tám lai sai chị Tèo chích ma túy vào ven thằng Thất. Hải bỗng rùng mình… Đúng như thằng Tám kể, nhà nó trong xóm liều rất dễ tìm. Vào trong ngõ một trăm mét bên trái có quán nước số hai mươi thật to. Bố thằng Tám bảo nó vẽ con số thật to để con nghiện biết mà mách nhau. Hải lân la. Lúc này không có khách. Hàng này chỉ có lèo tèo mấy chiếc chén. Một chiếc ấm tích chẳng cần ai uống và một hộp thuốc lá đặt trên mặt bàn. Một bà trạc trên ba mươi tuổi nhưng khuôn mặt xấu xí ngồi bán. Hải ngồi vào ghế hỏi: – Ba…ác… Bác bán cho cháu một thanh kẹo cao su. Bà bán hàng đon đả: – Loại vàng hay xanh…hả? Thôi chết rồi! Hải có thấy trong hộp thuốc có kẹo cao su đâu. Chỉ thấy toàn hộp thuốc lá. Rõ đây là mình nói đúng mật hiệu hỏi mua ma túy rồi. Hải lúng túng đáp: – Va…âng! Vâng! Vâng bác ạ! Một thanh niên phía trong bước ra có khuôn măt xám ngoét. Theo sau là một ông trung niên. Ông ta có một vết sẹo dài ở má. Đúng là bố thằng Tám rồi. Tám bảo bố nó đánh nhau bị đâm rách má phải khâu hai mươi mũi! Ông ta sừng sộ với Hải: – Ôn con! Ranh con, mà đã dính vào rồi à? Vào đây tao bán cho. – Dạ… không ạ! – Hải ú ớ… Giá như có chiếc cặp thì Hải đã nói được môt câu gì đó đại loại là rủ thằng Tám đi học nhóm chẳng hạn. – … Cháu, cháu, cháu… – Hải lắp bắp. -… Cháu hỏi bạn Tám có nhà không ạ? – Được rồi cứ vào đây đã. Tám tính gì cứ vào đây khắc biết! Vừa nói ông vừa cầm tay Hải dắt vào trong nhà. Hải muốn giằng tay ra nhưng càng giẫy ông càng nắm chặt, đành chịu. Một người phụ nữ khá xinh xắn tay cầm chiếc bơm tiêm chạy đến hỏi: – Anh! Thằng bé nó đang ốm có trích không anh? – Nó ốm thật không? – Giọng người đàn ông ồm ồm có vẻ nghi ngờ. – Nó ốm thật! Em đã sờ chán nó, nóng lắm! – Thôi được! – Rồi ông ta quay ra nói với người phụ nữ. – Cô Tèo. Cô cho thằng này vào ở với thằng đó! Còn thằng kia chờ hết sốt đã kẻo chích là nó nghẻo. Ông ta dắt tay Hải đẩy sang phía người phụ nữ. Thì ra đây chính là chi Tèo mà thằng Tám kể. – Nhưng… Mà em!, …Anh Trọng… – Được rồi! Hiểu rồi!… Vừa nói ông ta vừa rút tay lấy ra tờ mười ngàn nhét vào phía ngực trái của chị Tèo. Bầu vú của chị lộ ra một chữ “Đời”. Chị Tèo cười tít, phanh luôn bầu ngực phải có chữ “Hận” nói: – Thế còn bên này! Anh phải làm cho cân chứ. – Thôi đây! – Bất đắc dĩ, lão Trọng lấy thêm ra mười ngàn nữa đắp luôn vào chữ “Hận”. Vậy là rõ rồi, chi Tèo vừa là ôsin, vừa là người tình của lão Trọng, bố thằng Tám. -Xong hai thằng này tôi sẽ thưởng lớn cho cô. – Lão nói xong bước ra. Mụ Tèo cũng nguýt và nói với theo: – Em… cũng thưởng lớn cho anh. – Rồi cười sằng sặc. Sau đó ả quay sang Hải – Chú em! Vào đây rồi thì đừng tìm đường ra nghe chưa. Xem gương cái thằng cu đang nằm còng queo trên giường đó. Nó vào đây ba ngày rồi. Cũng rất may thằng đó đang ốm. Chị mày sợ nó sốc, nên chưa cho nó thưởng thức đấy thôi… – Nhưng mà… em nghiện rồi! – Thế thì được! Chú em ở đây làm “ộp” cho bọn chị. Ngày nào cũng có để xài! Lại còn được tiền nữa! – Vâng! Không biết tự nhiên sao Hải lại nghĩ ra câu trả lời ấy ? Hải biết rằng lúc này cưỡng lại chỉ có hai. Hải trốn ra chắc không khó, nhưng phải cứu thằng Thất. Hải biết bị chích ma túy vào người thì còn nghiện nhanh hơn hút cơ. Hải giả vờ chạy đến ngồi cạnh thằng Thất. Hải sờ nó. Đúng rồi! Nó sốt cao quá! Không biết họ đã cho nó uống thuốc cảm hay chưa? Thằng Thất ốm thì việc giải thoát cho nó vô cùng khó khăn. Bên ngoài trời sập tối. Hải cảm nhận qua cửa sổ. Không biết giờ này thằng Sơn đã báo cho chú Công chưa. Chỉ cần chú đến muộn thì tính mạng của hai đứa không biết rồi sẽ ra sao?…
15 – SƠ – LỐC HẢI PHÁ ÁN
– Chị Tèo ơi? – Cái gì?… Sao mày biết tên tao. Hả? – Em là bạn thằng Tám đây mà! Chị không nhớ em à! – Tao cần gì nhớ đứa nào! (Giọng nói của ả Tèo cứ ráo hoảnh). Thằng Tám nó “lặn” rồi. Nó đi đâu, đến bố nó cũng không biết. Hiện nay thiếu thằng “ộp” chạy hàng. Tao phải đào tạo bọn mày. Cách tốt nhất là phải cho chúng mày « xài » thử. Đã nghiện thì không thể rời xa chốn này được… Hí… Hí…Hí… – Ả lại cười thật khả ố. Thật buồn, nụ cười lại phát ra từ cái miệng khá xinh tươi -… Chúng mày cứ yên tâm ở trong ấy, tao đã cầm chìa khóa đây rồi. Thoát sao được. – Nói xong ả đi ra sập cửa lại và khóa cửa lại. Hải quan sát căn phòng. Khó mà thoát ra được thật. Chiếc cửa sổ duy nhất có kiểu chấn song cửa cỡ to đùng, phải đến ba phân đường kính. . . Một chiếc cửa đi ra sân và môt cửa chính đều khóa chặt. Thế mà ai bảo xóm liều nhà cửa tuềnh toàng. Kêu lên ư? Lão Trọng sẽ bóp cổ, bịt miệng! Vả lai, trong xóm này thì chẳng thể có ai vào cứu chúng. Họ cùng một duộc cả mà. Hải nhủ thầm: – Sơn ơi! Mày ở đâu? Bác sĩ Watson sao lại kém thông minh thế! À đây rồi! Một tia sáng lóe lên. Điện thoại. Hải khẽ reo lên. Hải vồ lấy chiếc điện thoại kéo dài, bấm số cho chú Công. Để chắc ăn, Hải chui luôn vào gầm giường. Cái khe hơi hẹp nhưng Hải vẫn lách vừa. – A lô, chú Công đấy à? Cháu Hải đây! Cháu đang ở trong gầm giường nhà lão Trọng, bố thằng Tám ở xóm liều. – Chú biết rồi! Hãy cứ ở yên trong ấy, chú sẽ đến… Hải đặt chiếc điện thoại vào chỗ cũ rồi lại tiếp tục chui vào gầm giường. Hải cũng không quên ghé tai thằng Thất: – Thất ơi! Sống rồi! Thằng Thất chắc không thể biết được ai đang nói với nó. Nó vẫn sốt li bì, ú ớ gọi mẹ nó! Mụ Tèo mở cửa bước vào, bật đèn lên và ngạc nhiên thấy mất Hải. Mụ sục sạo khắp nơi. Mụ ngó vào gầm giường. Mụ cũng không thể đoán được Hải đã nằm ở trong đó. Khe hẹp lại nhiều đồ lủng củng. Mụ hốt hoảng gọi: – Anh Trọng ơi! Anh Trọng!… Hải nghe thấy có tiếng đối thoại ở bên ngoài. Không phải giọng nói của chú Công: – Bác cho chúng tôi kiểm tra hộ khẩu. Giọng lão Trọng nửa đùa nửa thật: – Anh cũng biết rồi! Xóm liều làm gì có hộ khẩu. Tôi… Nhà tôi có ba người! À mà bốn, hai vợ chồng, một đứa con. Còn con cháu Tèo nó ở quê mới lên, đỡ đần cơm nước cho vợ chồng tôi. – Được rồi! Bác cứ cho chúng tôi vào nhà. Người ta bảo là ông có hành vi chứa chấp con nghiện trong nhà! Có đúng vậy không? – Dạ… Trong nhà không có gì cả đâu ạ! Đúng lúc ả Tèo chạy ra. – A… anh… ơ… ơi. – Ả ú ớ. – Đấy, các anh thấy con cháu Tèo, cháu tôi ở quê lên đấy ạ! – Dạ… Vâng… Đúng cháu ở quê mới lên đấy ạ! – Mụ Tèo đon đả nhưng sắc mặt xám ngoét. – Được rồi, bác cứ mở cho chúng tôi vào phòng. Chú Công, chú công an hộ khẩu và thằng Sơn bước vào phòng. – Thế ai nằm trên giường kia ! – Dạ… Thằng cháu tôi cũng mới ở quê lên đấy ạ! Hải từ trong gậm giường chui ra: – Không phải đâu chú Công ạ, thằng Thất đấy. Nó là con bà Lục, học lớp cháu đấy mà! – Vậy ông không thể chối cãi được nhé! Mời ông và cô cùng chúng tôi về quận. Hóa ra chú Công diều công an quận đến!… Hải ôm chầm lấy Sơn. Cả hai cùng cười vui vẻ.
16 – NGƯỜi KHÁCH LẠ MẶT VÀ BỨC THƯ ĐỂ LẠi
Trên đường từ trường về nhà, lòng Hải chợt thấy vui vui. Những ngày cuối cúng của năm học đã qua. Những ngày hè vui vẻ đang tới. Hè ơi, vui sao! Bố nó sẽ lại được nghỉ phép về đưa hai mẹ con ra biển – nơi có gió và nắng chan hòa. Hải cùng bố đằm mình trong làn nước trong xanh, với tuổi mười ba của mình, sức bơi của Hải khiến nhiều đứa bạn phải phục tài. Trước đây, thời chống Mỹ, bố là lính hải quân và bây giờ là chỉ huy một đồn biên phòng ở biên giới Liên Sơn nên bơi cũng rất giỏi. Mẹ bao giờ cũng vậy, rất sợ nước. mẹ thường đi dọc theo mép nước để cổ vũ hai bố con, mẹ luôn vui với chú còng, chú cáy. Mẹ còn tìm nhặt những viên sỏi có màu sắc rực rỡ tỏa sáng lung linh dưới nắng. Nghĩ đến mẹ, Hải thương mẹ vô cùng. Mấy hôm nay mẹ đang gặp chuyện buồn. Nhà máy đang giảm biên chế. Lý do rất đơn giản, một loạt các máy mới do các nước tiên tiến đầu tư vào đã tăng năng suất lên cao. Trước cũng sản lượng ấy, phải hai mươi người đứng máy. Giờ chỉ cần một. Mười chín người kia là những người dư thừa. Mẹ Hải là một trong những người đó. Nhà máy cũng giải quyết chế độ. Những người lớn tuổi có thể giải quyết về hưu sớm. Những nam nữ thanh niên còn trẻ được hưởng một số tiền để tự đi học hoặc tìm nghề khác. Mẹ Hải lại không thuộc trong diện nào. Nhà máy cho một tháng ăn lương để tự tìm việc. Mẹ vẫn chưa tìm được việc gì. Nghĩ đến đây Hải lại thấy buồn. Nhưng Hải chẳng thể giúp gì được cho mẹ. Nắng. Những giọt nắng lọt qua khe lá rung theo gió lung linh. Tiện chân Hải đá nhẹ một viên sỏi trên đường bay đi rồi uốn mình làm một động tác võ thuật. Chú Công đã dạy: Khi gặp đối thủ mạnh hơn phải dùng trí. Phải áp đảo đối thủ ngay từ miếng đòn đầu. Cuối cùng nguy quá hãy dùng “quả chưởng”. Hải khẽ cười bóp “quả chưởng” trong túi lạo xạo. Hải đang định gõ cửa vào nhà, em bỗng khựng lại. Hình như mẹ đang có khách. Hải đi vòng qua ngõ và vào bằng cửa sau. Bằng một động tác khéo léo, Hải mở cửa bằng một chiếc đinh. Cánh cửa hé mở, Hải ghé mắt nhìn vào. Trong nhà có hai người khách lạ: Một ông trạc năm mươi tuổi, đầu hói, mắt một mí và một bà có đôi lông mày như hai con sâu róm ôm lấy mắt. Bà ta khá đẹp, nhưng bôi son nhiều quá trông kệch cỡm. Hải nhận ra đó là bà Hiên bán vải ở chợ. Bà ta nói giọng dẻo quẹo: – Chị biết em sắp nghỉ. Nhà máy đang hết việc. Em cứ thử theo chị một chuyến xem sao. Vốn chị bỏ ra, tàu xe chị bao. Nếu em thấy ưng thì chuyến sau ta lại tiếp tục… – Nhưng… em còn cháu, biết gửi ai bây giờ? – Ôi dào! Chuyện vặt mà em. Cứ gọi dì nó đến ở là xong. – Ừ… pải lố… – Ông mắt híp giọng lơ lớ! Bà Hiên liếc ngang liếc dọc liên hồi. “Chắc mấy vị này đang có điều gì mờ ám đây, ta thử xem sao”. Nghĩ rồi Hải chui vào gầm giường. Hải lách qua mấy chiếc hộp Các – tông! À, đây rồi! Cây súng gỗ bố làm cho như thật. Hơi bụi bẩn một chút nhưng không sao. Hải lấy nhọ nồi ở cái chảo bôi vào mặt. Hải lách qua mấy chiếc hộp nữa. Gớm giường lủng củng quá. Hải cố gắng không để phát ra một tiếng động nhỏ. Hải bỗng thấy đôi chân giầy của người đàn ông ngọ nguậy, Đôi giầy này Hải chưa nhìn thấy bao giờ, nó rất lạ. Mép giầy có biểu hiện lau vội vã nhưng không sạch nổi những vết đất đỏ bám vào các kẽ. Chắc chắn người đàn ông này phải từ vùng cao đất đỏ về. Đôi chân người đàn bà thì ngược lại, trắng nõn xỏ trong một đôi dép màu đỏ rực. Bỗng chân giầy đá đá vào chân dép. Sau ám hiệu ấy, bà Hiên nói: – Em cứ tính kỹ đi, chị thì chị chả ép em đâu. Nhưng theo chị thì em nên đi…! – Vâng… nhưng… mà! – Thôi mà! nhưng gì nữa! – Bà Hiên nỉ non. – Mai qua nhà chị ta cùng đi… Hải chui ra khỏi gầm giường và bật dậy, hai tay lăm lăm khẩu súng, miệng hô: – Các người giơ tay lên! Ông mắt híp giật mình, hai tay run run giơ lên. Mụ Hiên thì rối rít van xin: – Dạ… em không làm gì! Mẹ Hải – Chị Hoa nhìn dáng điệu và bộ mặt lem luốc của Hải bỗng phì cười. – Hải! Thôi đi con! – Nói rồi chị quay sang hai người – Các bác đừng sợ, đây là thằng con em… Các bác thông cảm, nó hay đùa em lắm! Mặt của mụ Hiên đang tái xanh chuyển sang ửng đỏ. Mụ nói một thôi: – Thế mà làm cho tao hết cả hồn!… Thôi em nhé, cứ làm như chị em mình đã bàn. Chị về đây! Nói xong, mụ ta kéo tay người đàn ông ra cửa, ông ta và mụ không nói được câu chào. Ông mắt híp như đã hiểu ra và định thần lại. Mắt ông ta gườm gườm nhìn Hải, miệng lắp bắp: – Mày… rồi mày… piết tay ngộ…! Những người khách đi rồi. Hải thấy mẹ tiễn khách xong vẻ mặt buồn buồn. – mẹ ơi! Cái ông nói ngọng là ai đấy mẹ? – Mẹ cũng không biết! Thấy bác Hiên nói là bạn hàng ở bên Trung Quốc sang. Ông ấy bên kia làm chủ lớn lắm…. – Nhưng con thấy ông ấy thế nào ấy mẹ ạ! – Thế nào là thế nào? – Ông ấy gian gian thế nào ấy. – Chết! Sao con lại nói vậy! Ông ấy là người ngay thẳng sao lại sợ súng con dọa. – Con! Con làm đột ngột thế ai mà chẳng sợ. đến mẹ cũng còn sợ nữa là. Lại còn mặt mũi nhem nhuốc như con ma nữa chứ! Hai mẹ con cùng cười. -Mẹ dặn con thế này! Có lẽ mẹ phải đi xa ít hôm tìm việc. Cứ thế này rồi hai mẹ con mình chẳng có tiền mà mua gạo nữa ấy chứ! Nếu mẹ đi vắng thì dì Oanh sẽ đến trông nhà. Con ở nhà với dì nhé! Hè đấy nhưng đừng có chơi bời lêu lổng rồi… nhỡ xảy ra việc gì thì bố mẹ buồn lăm… Sáng. Hải mở mắt, Hải vừa ngủ một giấc ngon lành. Bỗng Hải nhận ra một điều gì khác lạ. Mẹ đâu rồi? Hải sờ chiếc gối bên cạnh. Lạnh tanh – Chứng tỏ mẹ đã đi từ rrất lâu. Thật là đoảng. Hải tự trách mình ngủ quá say nên không biết. Hay mẹ ra sau? – Mẹ ơi! Mẹ ơi!… Không có tiếng trả lời. Hải liền bật dậy. Sao vậy? Mẹ đi đâu? Thường khi đi đâu bao giờ mẹ cũng báo trước cho Hải biết cơ mà… Trên bàn có một mảnh giấy. Hải đi về phía bàn. Thư mẹ để lại: “Hải con! Mẹ bận đi thăm bố mấy ngày. Con ở nhà. Mẹ đã nhắn dì Oanh trưa nay đến ở với con. Con phải nghe lời dì nhé. Cần tiêu gì, tiền mẹ để ngăn kéo. Nhớ đừng chơi bời lêu lổng. Mẹ về sẽ có quà cho con.” Vậy là rõ rồi, mẹ đã theo bà Hiên và ông nói ngọng ấy rồi. Chắc mẹ đi buôn vải cùng bà Hiên. Bà này có sạp bán vải ở chợ vải Phùng Khoan. Nghe nói hiện nay mọi người đang đỏ xô đi buôn hàng Trung Quốc. Đúng la mẹ đi theo họ rồi. Vậy thì mẹ đi đâu nhỉ? Hải nhớ đến hôm qua có người khách lạ. Trong một đoạn hội thoại có nói đến địa điểm quán phở Tiến, ga Liên Sơn… Rất nhiều khả năng mẹ đã đi theo bà Hiên. Người khách đi giầy bám đất đỏ có khả năng từ Liên Sơn về. Đúng, mẹ đi cùng bà Hiên rồi! Hải phải đi tìm mẹ. Hai người khách khả nghi quá! Nhưng lên Liên Sơn bằng cách nào nhỉ? Hải có biết đường đâu. À phải rồi, hỏi 108. Hải bấm máy điện thoại và hỏi, đầu dây bên kia trả lời “có hai cách “ Đi tàu hỏa thì đêm mới có chuyến, ô tô thì cứ ba tiếng lại có một chuyến, đi Liên Sơn từ bến xe phía Bắc ở Gia Lâm…” Thế là Hải lấy số tiền mẹ để lại rồi gọi xe ôm sang bến Gia Lâm. Chỉ có xe ôm mới mong đến nhanh được.

17 – SƠ – LỐC HẢI LÊN ĐƯỜNG ĐI LIÊN SƠN
Hải tính đi nhờ xe vì số tiền ít ỏi mẹ để lại phải để giành, chỉ tiêu vào những lúc cần thiết. Một chiếc xe khách có ghi Hà Nội – Liên Sơn vừa ra khỏi bến, đang đỗ mép đường cao tốc đón khách. Mấy người đang lục tục kéo lên xe. Hải định hòa theo mấy người đó. Bỗng có một bàn tay kéo áo Hải lại. Người phụ xe đội chiếc mũ lưỡi trai cáu bẩn có hàm răng vàng ệch quát: – Ê! Chọi con, tiền đâu? Đi với ai? – Cha… áu…đi. Một mình cháu. Chú cho cháu đi nhờ… – Mày đi đâu? – Cháu đi Liên Sơn ạ! – Đi Liên Sơn mà đi một mình thôi à? Làm gì có chuyện đi nhờ. Không có tiền thì…biến! – Nhưng… mẹ cháu sẽ trả… – Mẹ mày ở đâu? – Mẹ cháu trên Liên Sơn ấy. Mẹ cháu sẽ trả chú gấp đôi. – Thôi ông tướng ơi! Đừng có lừa thằng này nhé! Sống trên một phần tư thế kỷ rồi! Oắt con lừa sao được tao. Đi đi không tao ban cho mày một cái tát bây giờ! Tiếng cánh cửa đóng sầm lại. Người phụ xe thò đầu ra khỏi cửa xe, hàm răng vàng ệch lại phô ra. Anh ta cười. Hải thấy bực mình quá bỗng giơ nắm tay lên nói: “Tôi thề sẽ đến trước ông!”. Nói rồi Hải đi về phía sau xe. Trong lúc mọi người không để ý. Hải liền chui tọt vào gầm xe. Hải đang loay hoay không biết trốn chỗ nào, bám vào đâu, thì xe lăn bánh. Thật may cho Hải chiếc xe này được thiết kế thêm một ngăn bí mật ở dưới gầm, đứng ở ngoài nhìn vào thì rất khó phát hiện. Hải chui vào nằm gọn trong cái ngăn đó. Bên cạnh Hải là những phiến đồng lá, đồng khối, đồng dây… Thì ra đây là ngăn bí mật của xe để chở hàng lậu. Mùi tanh của đồng, mùi khét của động cơ xe, mùi hôi của dầu tạo thành một hỗn hợp khó tả làm Hải khó chịu tới mức muốn nôn ọe. Những âm thanh thì ầm ĩ và chát chúa làm sao: Tiếng máy nổ, tiếng còi, tiếng hỗn tạp của xe qua lại… Mặc, Hải vẫn bám chặt vào thành ngăn . Qua lỗ khóa bị hỏng, Hải quan sát rất rõ bên ngoài. Xe đi qua hai cầu sau đó đến một con đường hai bên có bán bánh phu thê. Đây chắc là đã qua cầu Đuống. Bố hay kể vậy. Xe vẫn chạy. Hải thấy người bị lắc lư, chắc là đường xá không tốt, nhiều ổ gà. Hải tìm cái gì đó để gối đầu. Rất may Hải vớ được một chiếc áo. Nhưng mùi áo hôi quá, rất khó chịu. Tuy vậy áo hôi chưa khó chịu bằng mùi hôi của đồng. Đây chắc chắn là số đồng để phụ xe, lái xe bán qua biên giới. Hải ngủ thiếp đi lúc nào không biết… Chiếc xe đang đi bỗng dừng lại đột ngột. Hải bừng tỉnh. Hải nghe được cuộc đối thoại: – Cho kiểm tra bằng lái! – Dạ! Thưa anh đây ạ! – Xe có chở gì lậu không đấy? – Dạ… Thưa anh em không ạ! – Xe chở gì mà nặng thế? – Dạ! Không ạ, hành khách là chính anh ạ! Dạ vâng, đúng thế ạ! – Không có gì sao nhíp ưỡn ra thế ? – Thôi được chúng tôi cứ kiểm tra. – Dạ! Kiểm tra hành khách thì lâu lắm ạ! Bao giờ mới đi được! – Không! Chúng tôi kiểm tra xe. Các anh mở hết cốp, trần, sàn ra. – Dạ! Xin các anh, bọn em có chở gì đâu ạ! – Có đồng không? – Dạ không…có ạ! – Có hay không phảỉ đi xem đã.(Người này như là đội trưởng). Các anh chia ra kiểm tra các phía. Xe nặng thế cơ mà Tiếng hai người đi về phía đuôi xe. Tiếng nói của tay phụ xe: – Thưa các anh, em có chút đỉnh gọi là … để các anh uống nước… – Đưa xem nào!… Qua lỗ khóa Hải thấy một anh công an mặc sắc phục nhận từ tay phụ xe một gói giấy. Hắn ngang nhiên mở ra đếm rồi nói. – Nước! sao nhẹ thế! Xe chở nặng cơ mà. – Dạ…(tay phụ xe rối rít) Dạ đây ạ! Em có biết là bao nhiêu thì … đủ đâu?! – Láo toét, đi thường xuyên đường này mà láo thế hả? Phụ xe đưa thêm cho tay công an ít tiền. Tay công an hiển nhiên đút tất cả vào túi và trả lại bằng lái: – Thôi! Đi… các cậu nhẹ không ưa, cứ ưa nặng!… – Dạ! Dạ! Dạ! Chiếc xe chuyển bánh. Hải đã nhìn được trạm kiểm soát có mấy người đứng lố nhố. Hải đọc tấm biển có những dòng chữ: “Trạm kiểm tra liên ngành Đồng Ban” Thật hú vía. Nếu tay phụ xe không hối lộ thì những gì sẽ xảy ra? Hải, tất nhiên sẽ bị lộ. Tất cả sẽ hỏng hết việc. Hải bị bỏ giữa đường này thì biết đi về đâu. Vậy là thoát theo “số may” của tay lái phụ xe! Xe lại tiếp tục đi. Quãng thời gian này lâu hơn, xa hơn, đường đi toàn núi đá hai bên. Đến một chỗ eo núi hai bên vách dựng đứng. Hải đọc lướt chữ “ Ải Chi Lăng”. Hình như Hải còn nhìn thấy hình thù mặt quỷ. Đúng rồi, bố đã kể về núi mặt quỷ cho Hải nghe. Thế là sắp đến thị xã Liên Sơn. Chiếc xe đang phóng nhanh bỗng đi chậm lại. Tiếng cười nói ồn ào vọng vào càng rõ hơn khi xe rẽ vào đường cua. Chiếc xe đang vào bến. Bến xe Liên Sơn đây rồi. Hải hít thở nhẹ nhàng. Đó là thói quen trước khi bước vào việc trọng đại. Chú Công bảo thế. Lúc căng thẳng nhất là lúc bộ não cần ôxy nhất. Phải hít thở thật sâu, thật nhiều, để lấy ôxy trong không khí. Hải nhăn mặt: “Ôxy chẳng thấy đâu. Toàn mùi tanh của đồng. Chiếc xe vừa phanh lại, cũng là lúc Hải đạp cốp chui ra. Hải đi vòng lên phía cửa xe. Hải chỉ thẳng vào mặt tay phụ xe: – Này ông ! Tôi đến trước ông rồi đấy nhé! Gã phụ xe đứng im lặng chốc lát, rồi hắn chợt nhớ ra. Hắn chỉ tay vào Hải quát ta: – Bắt! Bắt lấy thằng ăn cắp! Bắt lấy nó.
Còn nữa…
THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn