Thám tử T&T: Đôi mắt biết cười ( Kỳ cuối)

8

Kỳ 3: Kết thúc bất ngờ

Người thợ làm vườn có đôi mắt biết cười ngồi trước mặt Huy chờ đợi. Nhận được thông tin từ Mr Huy, ông đã đến ngay văn phòng thám tử T&T tại 45 – 47 (lầu lửng) Trần Đình Xu, Q1. TP.HCM. Mr. Huy cố ý pha một bình trà ấm bốc khói mời khách hàng thưởng thức. Đôi mắt biết cười nhìn Mr.Huy dò xét, người đàn ông giữ chặt ly trà ấm trong hai bàn tay sưởi ấm.

Lẽ ra Mr. Huy chỉ cần đánh điện hay gửi thư báo cho khách hàng về kết quả vụ việc nhưng anh đã thay đổi ý định. Cái kết quá bất ngờ của vụ án đã khiến Mr. Huy mời người làm vườn đến. Anh muốn chính mình kể lại toàn bộ vụ việc cho khách hàng.

–         Hôm ấy khi tôi trở về từ ngôi chùa làng Tây Tựu, tôi đã hiểu ra toàn bộ sự thật. Tôi cũng nhờ người xác nhận mẫu ADN của các con anh. Quả nhiên là trùng khớp. Tôi đã định tìm anh để báo. Nhưng trước hết tôi phải gặp người đã giúp tôi phá vụ án hóc búa này. Chỉ có cô ấy mới là nút thắt duy nhất cho vụ án này. Vợ anh đấy.

Người đàn ông đưa đôi mắt hoang hoải nhìn thám tử. Ông không thể cất lời. Thám tử Huy tiếp tục lý giải vụ án:

–         Chính bà là người cố ý dẫn tôi đến ngôi chùa. Tôi đã sơ hở hoặc chính anh đã sơ hở để vợ anh biết anh đang thuê người điều tra các con mình. Khi vụ án gần như bế tắc, bà đã cố ý đưa tôi đến gần sự thật. Ngay hôm ở ngôi chùa ấy, tôi đã nghi ngờ về sự tình cờ như có người sắp đặt để tôi đi tìm sự thật. Và rồi tôi nghĩ đến ánh mắt bà nhìn tôi lần cuối hôm ấy. Ánh mắt như muốn nhắn nhủ tôi điều gì đó. Tôi hiểu ra mình quá sơ hở khi giả mạo đi thăm khu tro cốt ở chùa. hẳn là ở làng này, người ta đã quá biết mặt thân nhân của những người đã khuất. Trong khi đó, tôi lại xuất hiện đột ngột, dù tôi cố ý tỏ ra như một người thân ở xa về nhưng quên mất rằng vợ anh không khác gì thổ địa của làng. Cô ấy biết đến từng người, từng ngóc ngách cuộc đời của người dân trong làng. Và, tôi đã gặp cô ấy.

Người làm vườn siết chặt ly trà. Ông muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Thám tử Huy tiếp tục câu chuyện.

Chúng tôi đã gặp nhau. Bà ngồi đối diện tôi, trên tay là một tấm hình người đàn ông còn khá trẻ, chừng ngoài 30 tuổi. Mà tôi đoán đó là nhân vật chúng ta đang đi tìm. Bà không hỏi tôi là ai mà tự kể câu chuyện của mình. “Như anh đã xem trong tờ giấy dưới hũ cốt, chồng tôi bị vô sinh. Cha của ba đứa trẻ nhà tôi đã chết khi mới hơn 30 tuổi. Chúng tôi chỉ gặp nhau đúng 3 lần để có ba đứa con ấy. Anh ấy bị ung thư não. Không vợ, không gia đình – một cựu chiến binh ở mặt trận Polpot  Cam pu chia.

“Chồng tôi không hề biết anh ấy bị vô sinh. Anh ấy lại là con trưởng trong dòng họ. Chúng tôi cần những đứa cháu đích tôn – niềm tự hào nối tiếp cho hai dòng họ danh môn hộ đối. Anh ấy không bao giờ tin là mình bị vô sinh. Và tôi không muốn đạp đổ niềm kiêu hãnh ấy. Anh có thấy chồng tôi có đôi mắt rất hạnh phúc không. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt ấy sức sống kiêu hãnh và tươi vui cho tương lai gia đình tôi, con cái tôi. Anh ấy là một người chồng tuyệt vời, một người cha mẫu mực. Tôi, tôi không thể nói rằng anh ấy không thể có con…”

Lúc đó tôi gần như đã biết rõ sự thật nhưng những gì bà ấy kể với tôi rất chân thành. Tôi không hiểu sao nhưng tôi cảm thấy có thể tin bà ấy. Ngay cả chuyện họ gặp nhau bao nhiêu lần trước đó để có ba đứa con tôi cũng tin. Vì khi tôi đọc tờ giấy dưới hũ cốt, đó là mẩu giấy xét nghiệm chứng minh ông thực sự không thể có con. Tôi cũng đã tìm đến nơi xét nghiệm cho ông và như ông thấy là lần trước tôi có nói ông đi làm thêm vài xét nghiệm…Tôi muốn biết tờ giấy đó có giả mạo hay không.

Khi lấy mẫu tro cốt đi xét nghiệm thì nó khớp với ADN của các con ông. Tôi cũng hỏi người làng về người đàn ông là cha của con ông, họ đều xác nhận như những gì vợ ông nói. Trừ việc ông ta là bố của các con ông…

Thám tử Huy đưa tất cả giấy tờ chứng minh vụ việc cho khách hàng. Người đàn ông xem rồi đưa lại cho Huy.

-Ông không giữ sao? Thưa ông? Mr. Huy hỏi

– Không. Hãy để nó ngủ yên cùng quá khứ. Tôi cảm thấy yên lòng rồi. Tôi cũng không thể sống lâu hơn nữa, tôi đang bị ung thư phổi giai đoạn cuối, xin ông đừng cho vợ tôi biết. Tiếc là bà ấy đã biết chuyện tôi cho người điều tra con.

Thám tử Huy quá bất ngờ. Anh lặng lẽ gật đầu trước đề nghị của khách hàng. Công việc của anh đã kết thúc. Anh không thể đi tìm hiểu phía cuối câu chuyện dang dở ở làng hoa Tây Tựu ấy là gì. Nhưng anh tin nó vẫn đẹp, bởi sau cùng người đàn ông có đôi mắt đẹp ấy đã chẳng bảo rằng: Quá khứ hãy ngủ yên và ông cảm thấy yên lòng với đoạn đời còn lại rồi đó sao…

Nguồn: Thám tử Sài Gòn T&T