Thám tử T&T: Kỳ án đạo chích ở Biệt dinh

4

Kỳ 1: Nữ chủ khu biệt dinh
Ngôi biệt thự nằm trên đồi thông phía Đông Bắc của TP Đà Lạt. Con đường dẫn vào khu biệt thự không lát đá, tuyền đất đỏ và chỉ rải những lớp đá cuội dẫn vào biệt thự. Nữ thám tử tư của văn phòng Thám Tử Sài Gòn T&T lần này nhận được nhiệm vụ tại đây. Điều tra những vụ mất cắp liên tiếp trong ngôi biệt dinh nằm cách xa thành phố này.

ky an dao chich biet dinh  500 400

Người thiếu phụ đẹp nhưng khuôn mặt sắc lạnh tiếp nữ thám tử T&T trong phòng khách rộng thênh thang. Nữ chủ nhân của căn biệt thự có vẻ như là người phóng khoáng. Căn phòng rộng nhưng rất ít đồ dùng. Chỉ có những thứ căn bản cho một phòng khách thông thường. Có điều, xung quanh các bức tường, cầu thang đâu đâu cũng có những món đồ mỹ nghệ làm từ xác thú rừng. Tôi đặt tay lên thành ghế được nạm bằng đồi mồi đắt đỏ, lạnh ngắt. Đối diện với tôi, trên bức tường là một cái đầu gấu đen Châu Á với hai hốc mắt sáng quắc và cái miệng đỏ lòm như ngậm máu đang trừng trừng nhìn tôi.
Người thiếu phụ chậm rãi rót trà. Bà bắt đầu câu chuyện:
– Gần đây biệt thự thường hay mất trộm đồ. Lạ là không phải những món đắt đỏ như tiền bạc. Chỉ là những món đồ tôi yêu thích. Như cô nhìn thấy đó.
Người thiếu phụ rảo mắt nhìn khắp phòng như muốn chỉ cho tôi thấy. Quả thật, càng để ý càng thấy ngôi biệt thự này đầy ắp những đồ dùng được làm từ thú rừng. Bộ thảm cầu thang hẳn phải giết chết không biết bao nhiêu con hươu mới đủ để lót đủ bộ cầu thang của cả căn biệt dinh. Những bộ xương thú quý hiếm được lồng trong khung gỗ treo khắp nhà. Điều đặc biệt là mỗi con vật được trưng bày dường như còn sống. Chúng khiến cho tôi lành lạnh khi đảo mắt nhìn khắp phòng.
– Sao bà không báo công an?
– Cô nghĩ tôi có thể báo công an được sao?
– À… Tôi nghĩ là không. Trung tâm bảo vệ thiên nhiên có thể kiện bà về những vật trưng bày từ thú rừng này trong nhà bà.
Người thiếu phụ mỉm cười kín đáo.
– Tôi không săn bắn trái phép, không mua bán trái phép. Tất cả đều do người khác tặng tôi. Chỉ có điều tôi không muốn bị phiền phức khi có quá đông người vào ngôi nhà này. Tôi cần sự yên tĩnh.
– Tôi hiểu. Nhà bà chỉ có một người giúp việc? Còn ai sống chung với bà nữa không?
– Không. Hôm nay thì có thêm cô thôi. Cô bắt đầu công việc đi. Tôi cho cô một tháng để tìm hiểu chuyện này.
Người thiếu phụ đứng lên. Tôi cũng đứng lên chào, tính hỏi bà tôi sẽ ở đâu thì tôi giật bắn người vì hơi thở phía sau lưng. Hóa ra là bà giúp việc. Bà ta đã xách sẵn túi đồ của tôi đứng đợi.
Biệt thự này chỉ có hai lầu. Phòng tôi ở là một căn phòng vừa đủ một người ở trên tầng áp mái. Nhưng so với căn phòng tôi ở trọ tại Sài Gòn thì đã là quá rộng. Nó gần 50 mét vuông.
Nữ chủ khu biệt thự đồng ý cho tôi đi tham quan toàn bộ ngôi nhà. Trừ phòng bà. Bà nói không muốn ai bước vào đó, trừ người giúp việc. Ngay trước cửa phòng nữ chủ căn biệt thự là một chiếc đầu nai trạm trỗ tinh xảo. Chiếc đầu nai này hẳn là chú tuần lộc đến từ Bắc Mỹ. Tôi rùng mình khi nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của chú tuần lộc. Cái đầu đã bị lột da nhưng vẫn còn nguyên bộ lông cổ. Mắt mũi miệng của chú tuần lộc này chỉ khô đi chứ không hề được tái chế so với lúc còn sống.
Đang suy tư, tôi giật trái mình vì một bàn tay đặt lên vai. Hóa ra là bà giúp việc.
– Chủ nhân mời cô xuống dùng bữa tối.
Tôi gật đầu. Không hiểu bà giúp việc này là ma hay là người. Suốt từ chiều tới giờ, mỗi lúc bà ta tới gần tôi đều không hề nghe tiếng động, dù chỉ là hơi thở nhẹ.
Theo bà giúp việc xuống phòng ăn, tôi bắt đầu hiểu ra. Toàn bộ thảm của ngôi nhà này đều được kết bằng lông thú. Ngay cả đôi dép đi trong nhà cũng dệt từ lông thú. Đó là lý do mà tôi không tài nào nhận biết người đàn bà này mỗi khi bà ta đến gần.
Phòng ăn khá gọn ghẽ và vương giả theo phong cách Bắc u. Nữ chủ căn biệt dinh này có lẽ là một người mê văn hóa, kiến trúc Bắc u nên hầu hết những đồ mỹ nghệ từ thú rừng trong nhà bà đều từ xứ ấy. Nhưng cuối cùng, bữa tối của chúng tôi rất Việt Nam. Vài ba món để nhâm nhi với rượu vang trắng. Người giúp việc đứng sau lưng chủ nhân suốt bữa tối để phục vụ. Lúc này tôi mới có dịp lướt mắt nhìn bà. Đó là một phụ nữ da ngăm vùng dân tộc thiểu số với đôi mắt hoang dã. Bà ta thấp đậm và mập mạp. Ánh mắt người giúp việc sắc lạnh làm tôi nhớ tới đôi mắt của cái đầu gấu đen Châu Á lúc mới đến nhìn tôi.
Trong tiếng mưa đêm rả rích của cao nguyên, tôi bắt đầu câu chuyện cho nhiệm vụ sắp tới. Nhưng người kể lại tình tiết câu chuyện là bà giúp việc. Trong khi nữ chủ nhân chậm rãi ngồi nhâm nhi vang trắng thì bà giúp việc với vẻ mặt khá vô cảm kể lại cho tôi nghe chuyện đạo chích khu biệt dinh nhưng không đến nỗi gây buồn ngủ. Màn đêm nhè nhẹ trôi, tôi dần hình dung được toàn bộ vụ việc đang diễn ra trong khu biệt thự của người nữ chủ nhân kỳ lạ và xinh đẹp này.

Kỳ 2: Kẻ  đột nhập

Đêm ấy cũng na ná như đêm nay, mưa rả rích cả ngày. Trời sập tối từ lúc quá buổi chiều. Nữ chủ hơi nhức đầu nên nằm nghỉ trong phòng. Tôi phục vụ nữ chủ nhân nên cũng loanh quanh gần phòng bà để chờ lệnh. Tầm 7g tối, nữ chủ nói tôi dọn chút đồ ăn nhẹ cho bà. Ăn xong, bà nhâm nhi ly trà rồi nói sẽ ngủ sớm. Bà cho phép tôi về phòng nghỉ ngơi.

 Thời tiết âm u. Tôi ăn hơi no nên thành ra hai con mắt đòi ngủ sớm. Tôi về phòng và thiếp đi mê mệt. Quá nửa đêm tôi nghe một tiếng vỡ lớn trên lầu – hình như là trong phòng nữ chủ. Tôi bật dậy mở cửa phòng chạy lên lầu. Vừa chớm tới chân cầu thang, một bóng đen ào xuống xô tôi ngã bật ngửa. Tôi ú ớ vì sợ hãi. Bóng đen lao vụt ra cửa, bật chốt chạy ra ngoài. Khi tôi định thần lại, chạy ra cửa thì bóng đen đã biến mất trong màn đêm đặc quánh. Tôi vội vã khóa cửa, chạy lên lầu xem tình hình nữ chủ nhân ra sao.

Dấu ấn về kẻ đột nhập duy nhất lúc đó tôi còn nhớ trong cơn khiếp sợ là hắn rất to cao, một gã đàn ông có mùi đất đặc quánh của vùng cao nguyên này.

Khi tôi gõ cửa phòng nữ chủ, tôi thấy cửa phòng hé mở chứ không chốt như ngày thường. Gõ mấy lượt không thấy trả lời tôi bèn đẩy nhẹ cửa vào. Trên giường, nữ chủ vẫn say giấc như không hay biết chuyện gì. Ở góc cầu thang, một chiếc bình cổ vỡ nát – có lẽ do kẻ đột nhập va phải khi bỏ chạy.

Tôi định gọi nhưng sợ nữ chủ mất ngủ nên quay ra, khép chặt cửa. Có lẽ nữ chủ quá mệt nên không hay biết có kẻ đột nhập và tiếng động lớn đêm đó chăng? Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy sửa soạn bữa sáng đã thấy nữ chủ ngồi uống trà ở bàn ăn phòng khách. Nữ chủ nói với tôi nhỏ nhẹ: “Tối qua có kẻ đột nhập. Chiếc đầu gấu đã mất.”. Tôi hoang mang nhìn về phía sau lưng nữ chủ. Bức tường trống rỗng, chiếc đầu gấu đen biến mất. Nữ chủ vẫn im lặng không tỏ ra giận dữ hay tiếc nuối. Đôi mắt bà thoáng chút âu sầu. Tôi bối rối nói: “Tôi… tôi xin lỗi…”.

–         Không phải lỗi của bà. Ăn sáng đi. Nữ chủ đáp rồi ăn bữa sáng nhẹ tôi dọn lên.

 Đêm thứ hai.

Gần 10 giờ khuya, tôi sửa soạn chút đồ ăn để sáng hôm sau làm bữa sáng cho nữ chủ. Trời lành lạnh và mưa vẫn rả rích. Tôi buồn ngủ nên ngay sau khi làm xong liền đi kiểm tra cửa nẻo lần cuối. Nhất là cửa chính, hôm trước đã bị kẻ đột nhập mở toang. Tôi ghé lên phòng nữ chủ, áp tai vào cửa lắng nghe động tĩnh. Chỉ có tiếng thở khe khẽ trong phòng. Có lẽ nữ chủ đã say giấc. Tôi về phòng ngủ trong trạng thái mơ màng vì cơn buồn ngủ sầm sập tới.

Có lẽ cũng khoảng 2 giờ sáng, khi tôi đang say giấc thì bỗng nghe tiếng cót két nhẹ nhẹ. Linh tính báo điềm chẳng lành, tôi chợt tỉnh như sáo. Tôi ngồi dậy, khe khẽ mở cửa đi về phía có tiếng động. Tôi như đứng tim khi thấy một bóng đen vạm vỡ đang bước nhè nhẹ ra phía cửa chính, đẩy chốt như quen lắm với cửa nẻo nhà này. Tôi lắp bắp kêu bằng giọng khan đục trong họng vì run sợ: “Trộm…”. Tay tôi quơ phải chiến đèn đứng góc cầu thang làm bật ra tiếng động mạnh. Kẻ đột nhập như lần trước tuồn ra ngoài, mất hút.

 Sáng hôm sau, tôi kể lại toàn bộ sự việc với nữ chủ. Bà im lặng lắng nghe, thi thoảng nhíu mày đôi chút. Khuôn mặt lạnh băng của bà thi thoảng lại biến sắc theo. Bà nói với tôi bằng giọng nhỏ nhẻ: “Cái đầu tuần lộc ta yêu thích nhất lại mất cắp. Điều gì đang xảy ra?”.

Tôi đáp: “Kẻ đột nhập có lẽ rất rành ngôi nhà này, giờ giấc sinh hoạt của chúng ta. Tôi đã rà lại toàn bộ người làm trong nhà. Anh làm vườn, chị dọn nhà, người sửa điện, nước, đồ cơ khí… Tất cả đều được tuyển chọn kỹ  càng và tôi theo sát họ mỗi khi họ đến đây. Không thể hiểu nổi. Có lẽ chúng ta cần báo cảnh sát…”

 Nữ chủ đáp: “Để coi sao đã…”. Bà lẳng lặng thở dài rồi kết thúc bữa ăn, về phòng.

“ Liên tiếp những lần sau đó kẻ đột nhập tiếp tục ra vào nhà nữ chủ biệt dinh. Mỗi lần hắn cuỗm một ít đồ trưng bày trong nhà. Nữ chủ bắt đầu giận dữ thật sự. Nhưng bà không muốn báo cảnh sát. Bà nói sẽ có cách. Tôi cũng giám sát kỹ những người thường ra vào căn nhà nhưng không có gì lạ.

 Mọi chuyện đã diễn ra suốt 3 tháng nay. Và hôm qua thì nữ chủ mời cô đến. Rất trông đợi vào cô đó nữ thám tử ạ. Chúng tôi hoang mang quá…”

 Bà giúp việc kết thúc câu chuyện bằng giọng mệt mỏi.

Tôi cũng chìm vào trong suy ngẫm. Mưa vẫn rả rích. Tôi thấy hơi nhức đầu nên lên nghỉ. Trong đầu tôi lan man những kịch bản tưởng tượng về kẻ đột nhập khu biệt dinh. Hắn là ai? Tại sao hiểu rõ nơi đây và ra vào như nhà mình? Phải chăng… Có lẽ nào…

Ngày mai tôi sẽ đi dạo quanh khu đồi này một chuyến. May ra có manh mối nào chăng…

Kỳ3: Những căn hộ biệt lập

Tôi bước ra ngoài khu biệt dinh sau khi dùng một bữa sáng ấm áp với nữ chủ biệt dinh. Sáng nay nữ chủ có vẻ phấn chấn hơn. Bà trang điểm nhẹ và nói có việc đi ra ngoài chừng một buổi. Tôi cũng có kế hoạch riêng của mình nên tạm biệt nữ chủ ngay sau bữa sáng.

Khu đồi này được mệnh danh là “Đồi quý tộc” quả không sai. Thấp thoáng sau những hàng thông cao vút phủ sương mờ ảo là những căn biệt thự biệt lập ẩn hiện trong sương phủ. Từ khu biệt thự này qua khu khác cách nhau chừng vài cây số. Đường đồi vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ của vùng trung du đất đỏ, chỉ được cải tạo nhẹ nhàng bằng lớp đá cuội để chống trơn trượt.

Sáng sớm, chủ nhân và người làm của vài khu biệt thự khác dắt chó đi dạo lác đác nên cũng bớt hoang lạnh.

–         Tránh ra! Một gã to lớn, đen trùi trũi hét lớn bên hông khiến tôi giật mình. Anh ta đang chuẩn bị giơ rìu chặt ngang một thân cây.

Bất giác tôi ngờ ngợ khi chạm phải đôi mắt gã đó. Dường như tôi đã gặp. Tôi ớn lạnh khi nghĩ đến cặp mắt vô hồn của cái đầu gấu ở nhà nữ chủ nhân. Anh tiều phu liếc nhẹ tôi rồi tiếp tục đốn cây. Tôi dáo dác ngó quanh. Không có ai đốn củi gần đây. Đây là ngọn đồi quý tộc mà, hẳn có người dọn đồi thì phải xe pháo tiện nghi chứ đâu làm thô sơ như anh này.

Tôi tiến đến, thăm dò. May chăng có được điều gì.

–         Xin lỗi, tôi bị lạc. Cho tôi hỏi đường nhé.

Gã đen trũi ngước mặt nhìn tôi. Đôi mắt ráo hoảnh chờ đợi.

–         Tôi tìm nhà nữ chủ X. Tôi là bạn. Sáng nay tôi đi dạo mà quên đường.

–         Lui lại vài thước, trái, phải rồi đi tới. Gã lạnh lùng đáp.

–         À, vâng. Cảm ơn anh. Anh là tiều phu à? Ở đây ít người quá…

Gã trai tiếp tục bổ rìu rất mạnh. Thân cây rung lắc mạnh. Hắn đứng thẳng, ném rìu xuống đất, lừ mắt nhìn khiến tôi ớn lạnh. Trông hắn như một con gấu hoang, lạc đàn. Gã trai quay lại phía cái cây, hắn co chân, dồn sức, đạp mạnh. Thân cây ẻo lả rạp xuống. Gã lấy rìu, bỏ đi. Tôi ngỡ ngàng, líu quíu chạy theo.

–         Ơ, sao anh chặt cây bỏ đó vậy.

Gã bỏ đi khá nhanh, dù đi bộ. Tôi bực bội hét:

–         Này anh kia!

Gã dừng lại, quay đầu nhìn tôi, lừ mắt.

–         À… Tại tôi thấy anh đốn cây rồi để đó. Lỡ xe hay người đi qua vướng thì sao?

Anh ta không nói gì, tiếp tục giơ rìu chặt một cây khác, cây khác nữa theo cách cũ: chặt, rồi đạp đổ. Tôi chết trân nhìn gã này. Hắn bị khùng chăng? Hay hắn đang phá hoại. Chừng nửa tiếng qua đi, tôi đứng yên ở một góc vừa đủ an toàn quan sát hắn. Một loạt cây bị đốn hạ theo đường thẳng. Lúc này tôi lờ mờ đoán ra. Có thể hắn đang dọn trước cho những người làm đường mòn trên khu đồi này. Quả vậy. Sau một giờ chặt, đạp. Hắn quăng rìu ngồi nghỉ.

Tôi lục trong giỏ xách một chai nước, tiến đến gần gã đốn cây đưa cho hắn: “Mời anh”.

Hắn nhìn tôi rồi cầm lấy chai nước do dự.

–         Cô không uống?

–         À, tôi không khát.

Gã đốn cây tu một hơi dài. Hắn thở hổn hển sau một tiếng chặt phá hàng thông đẹp như mơ. Nhưng có lẽ nhờ vậy mà ngọn đồi này sẽ đẹp một cách thần bí hơn trong sương nhờ những lối mòn nho nhỏ khiến tôi có cớ nói mình bị lạc đường.

Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi với gã tiều phu một chút trong lúc hắn nghỉ lấy hơi. Rồi lại đợi hắn làm. Tới trưa, tôi và hắn trò chuyện cũng khá nhiều. Những câu hỏi trong vụ án khu biệt dinh dường như không hẳn là thần bí. Có lẽ như cái cách mà gã đốn cây đã làm. Hắn chặt một cái cây trước, nhiều cái cây tiếp tục gục xuống. Và lối mòn hiện ra, dẫn chúng ta đến nơi cần đến. Đến điều chúng ta cần tìm.

Tôi trở về khu biệt dinh bằng một nụ cười mím chi. Vụ này không hẳn bế tắc như tôi nghĩ. Ngày mai tôi sẽ theo gã tiều phu ấy đi đốn cây nữa.

Kỳ 4: Chìa khóa vàng của Gã tiều phu
Trưa đó tôi dùng bữa cùng nữ chủ khá ngon miệng, có lẽ nhờ cảm giác có manh mối sáng nay. Nữ chủ bữa nay hơi nhợt nhạt. Bà nói chuyện nhiều hơn với tôi. Hỏi tôi đã có manh mối gì chưa. Sáng nay tôi đi đâu.
Tôi kể cho bà nghe về cảm giác của mình khi đi dạo quanh ngọn đồi biệt dinh này. Tôi nhấn mạnh về cấu trúc các căn biệt thự với vài thắc mắc nhờ bà giải đáp. Quả nhiên bà rất sành kiến trúc. Bà hỏi tôi có kết bạn với ai chưa? Tôi nói chỉ chào hỏi vài người gặp lúc đi đường. Họ quý tộc và xa cách quá. Cuối cùng, bà hơi sốt sắng đôi chút hỏi tôi có tìm ra manh mối chi cho vụ án chưa? Tôi ngập ngừng. Nên chăng nói bà nghe về những điều tôi nhận thấy? Nữ chủ khá căng thẳng, nhìn sâu vào mắt tôi chờ đợi.
Tôi chợt đáp: “Lối mòn đang hiện lên.”. Nữ chủ mỉm cười: “Vậy thì tốt. Mong tin của cô.”.
Sau bữa trưa, nữ chủ đi nghỉ. Tôi về phòng vẽ lại những hình dung về vụ việc. Những mối nối lần lần hiện rõ. Tôi thoáng ngạc nhiên với những câu hỏi mới: “Nữ chủ là ai?” – Đó là một trong các mối nối quan trọng nhất trước khi tôi gặp lại gã tiều phu vào sáng mai.
Trước đây khi làm việc, chúng tôi luôn giữ bí mật và không can thiệp đời tư khách hàng. Nhưng lần này, nữ chủ thật bí ẩn – khách hàng của chúng tôi lạ mà quen. Tại sao cô ta sống như ở ẩn tại khu biệt dinh này một cách cô đơn trong độ tuổi xuân sắc? Tại sao cô ta luôn tỏ ra mệt mỏi với các mối quan hệ khác ngoài người giúp việc? Tôi gạt phăng câu trả lời ở ẩn tránh xô bồ bên ngoài trong lối sống của nữ chủ này. Bà ta vẫn chuyện phiếm về đời tư các ngôi sao đang nổi với người giúp việc trong vài lần tình cờ tôi nghe được. Bà ta quan tâm tới chứng khoán, giá ngoại tệ và vị trí quyền lực trong nội các bằng cách theo dõi báo chí sát sao.
Và nhờ câu chuyện sáng nay với gã tiều phu mà tôi tình cờ gặp gỡ.
Tại sao trong nhà nữ chủ luôn luôn có những món quà được gởi tới vào mỗi cuối tháng? – Một tiết lộ mà bà giúp việc cho tôi hay khi tình cờ tôi thấy bà ra nhận bưu phẩm. Tại sao nữ chủ thường không hề dùng các phương tiện liên lạc hiện đại như điện thoại, máy tính, máy fax… mà chỉ dùng thư tay? Đó là kết quả tôi thu thập được sau vài ngày ở nhà bà.
Mối nghi hoặc đầy hoang mang về nữ chủ này lớn dần. Tôi vội vã nối liên lạc với đồng nghiệp ở văn phòng nhờ giúp đỡ. Hy vọng những nghi ngờ của mình sớm được giải đáp. Có như vậy thì kỳ án đạo chích ở biệt dinh này mới sớm sáng tỏ. Và hy vọng kết thúc vụ án đạo chích biệt dinh sớm hơn dự trù. Tôi bắt đầu ớn lạnh và buồn tẻ trong ngọn đồi quý tộc xa hoa nhưng lạnh lẽo này. Tôi thèm một ly cà phê đá mỗi sớm mai trong chộn rộn công việc và niềm vui ngày mới với bạn bè ở Sài Gòn hơn. Tôi nghĩ thế và ngủ quên cho tới lúc bị bà giúp việc đánh thức dậy dùng bữa tối.
Quả không sai so với mường tượng và những dấu vết tôi lần theo. Kỳ án đạo chích được sáng tỏ. Tôi thu thập tài liệu cần thiết và trở về Sài Gòn trong sự ngỡ ngàng của nữ chủ. Bà hỏi tôi sao không kết thúc vụ việc tại biệt dinh mà phải về Sài Gòn? Tôi nói cần phải về làm một số chuyện trước khi báo cáo lại vụ việc cho khách hàng và sẽ quay lại ngay.
Nữ chủ hơi nghi ngại nhưng tôi tìm cách trấn an bà rằng cần về lấy thêm đồ nghề theo dõi tên trộm mà tôi phát hiện vốn là người làm vườn cho bà – tôi cần chứng cứ trước khi vạch mặt hắn. Nữ chủ rất giận khi nghe kết quả đó. Tôi nói bà cần bình tĩnh để tôi làm chứng cứ đưa bà vạch mặt hắn. Nữ chủ tỏ ra khá thất vọng về người làm vườn, nói cảm ơn và mong tôi quay lại sớm để kết thúc vụ việc. Bà bỏ lên phòng nghỉ ngơi.
Một tháng sau tôi trở lại ngọn đồi quý tộc. Tôi trở lại cùng người tiều phu ở ngọn đồi. Anh vốn là một cảnh sát hình sự cài cắm tại đây theo dấu một vụ án buôn bán động vật quý hiếm. Và nữ chủ X. khu biệt dinh – khách hàng của chúng tôi là một mắt xích quan trọng trong đường dây buôn bán đồ mỹ nghệ quý hiếm xuyên quốc gia. Tệ hơn, bà này còn mắc chứng “nghiện sex”. Bà là người phân phối đồ mỹ nghệ từ động vật quý hiếm cho các đầu nậu tại Việt Nam.
Đó là lý do mà hàng tháng nữ chủ thường nhận “quà” – những món đồ quý hiếm trong nhà bà được chuyển về theo đơn đặt hàng của khách. Những vụ trộm thực ra là việc hợp thức hóa việc biến mất các món đồ quý hiếm trị giá hàng tỷ đồng của nữ chủ trong các thương vụ mua bán.
Và những gã trai thường biến mất sau màn đêm chỉ là cái cớ kết hợp với những tên trộm trong màn kịch. Tệ hơn họ chỉ là những gã trai bị nữ chủ lạm dụng sex đến sợ hãi phải bỏ chạy trong đêm đến “một đi không trở lại”.
Chúng tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng bên lối mòn cũ trên “ngọn đồi quý tộc”. Anh T. – cảnh sát hình sự và tôi đã tình cờ kết hợp để phá án. Chúng tôi thành bạn bè sau đó. Nhưng chỉ trong chừng mực. Nghề nghiệp của chúng tôi là vậy. Khi cần chúng tôi vẫn là đồng sự. Căn biệt dinh trong kỳ án đang chờ đổi chủ. Bà giúp việc cũng bị bắt sau đó vì là đồng phạm của nữ chủ.
Ngọn đồi quý tộc lạnh lẽo trong sương phủ. Có lẽ đó là nơi mà chúng ta vẫn hằng ao ước trong cuộc sống chật vật. Nhưng đã ở đây rồi thì chưa hẳn ai ai cũng mong đó là chốn dung thân cuối cùng của đời mình.

“Các vụ án đều có thật, tuy nhiên tên nhân vật và nội dung bài viết đều được thay đổi nhằm mục đích bảo mật tuyệt đối mọi thông tin cho khách hàng”

NGỌC LAM (THAM TU T&T)