Tìm mẹ già đi lạc khi cả gia đình đi du lịch (kỳ 3)

28

Lần này tôi nhờ thám tử Việt đi đến những thôn bản dò hỏi xem ở đâu có người mới đến ở. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày trôi qua, thật không dễ dàng. Tất cả vẫn như mò kim đáy biển. Đối với tôi, một thám tử tư đã trải qua nhiều sương gió, mỗi lần tìm người thân thất lạc là một lần trong lòng canh cánh bao nỗi lo. Nếu là điều tra thông tin bình thường thì tôi không có gì quá lo lắng nhưng nếu là tìm người thân thất lạc thì phải tin tưởng lắm mọi người mới tìm đến Văn phòng thám tử của tôi.

Khi nghe điện thoại của anh Quân, tôi biết anh ấy yêu thương và kính trọng mẹ mình như thế nào. Một người đàn ông rất ít khi khóc, chỉ khi nào nỗi đau ấy thấu tận tim gan, nước mắt người đàn ông mới rơi xuống. Anh Quân đã khóc khi nói chuyện với tôi. Ngày mai anh ấy sẽ đến gặp tôi nói chuyện thêm một lần nữa. Tâm trạng tôi hết sức rối bời nhưng tôi biết, tôi phải trấn tĩnh bản thân và thật tỉnh táo thì mới có thể hoàn thành sứ mệnh của một thám tử.

Sáng hôm sau, anh Quân đến Văn phòng thám tử T&T của tôi, đôi mắt thâm quầng và đỏ ngàu của anh nói cho tôi biết đã nhiều ngày anh không ngủ. Anh đã thức trắng nhiều đêm để suy nghĩ về mẹ. Nhìn anh trông đến thật tội nghiệp, tiều tụy và xanh xao. Anh nắm lấy tay tôi và chỉ nói một câu: “Làm ơn hãy giúp tôi, tôi nguyện đánh đổi tất cả để tìm được mẹ”.

Từng câu từng chữ anh Quân thốt ra nghe xót xa đến nao long và nó cũng giúp tôi có thêm động lực trong hành trình tìm kiếm người mẹ bị thất lạc này. Thật trùng hợp là ngay sau khi anh Quân về thì tôi nhận được mật báo của thám tử Việt. Ở sâu trong rừng núi có một cặp vợ chồng nghèo, mấy hôm trước có người thấy họ dắt theo một bà lão về nhà. Tôi lập tức lên đường tìm gặp cặp vợ chồng người dân tộc đó để xác minh thông tin.

Những con đường ngoằn ngoèo, đất đá lởm chởm và những cơn mưa bất chợt khiến chuyến đi vốn đã không dễ dàng nay còn khó khăn hơn. Tôi đi từ lúc trời tờ mờ sáng mà cho đến lúc xế chiều mới tới được ngồi nhà siêu vẹo ở sâu hút trong một cánh rừng.

Hai người dân tộc đó không biết nói tiếng kinh, đúng như thông tin tôi dò tìm được trước đó. Cũng may là tôi có chuẩn bị trước nên rủ theo một người bạn biết tiếng dân tộc đi cùng. Sau một hồi nói chuyện, tôi ra về. Hai người đó nhất nhất nói không có dẫn ai về nhà nhưng những gì mà tôi quan sát được lại tố cáo ngược lại họ. Khuôn mặt hoảng hốt khi có người lạ xuất hiện, anh mắt lúc nào cũng cuí xuống không dám nhìn thẳng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau thể hiện họ đang hoảng sợ và lo lắng… tất cả những điều đó đã tố giác rằng họ đang nói dối. Nhưng để không rút dây động rừng, tôi cáo lui ra về, tôi cần thêm một chút thời gian điều tra vì tôi đã đi vòng quanh ngôi nhà nhưng không thấy có bất cứ dấu vết nào. Tôi nghĩ bà cụ đã được dấu đi ở một nơi khác. Nhưng tại sao hai người dân tộc này lại làm như vậy?…

Còn nữa

Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn