Tìm mẹ già đi lạc khi cả gia đình đi du lịch (kỳ cuối)

29

Thấy tôi, hai người dân tộc giật mình thảng thốt. Chắc họ nghĩ tôi đã rời đi nên mới đón bà cụ về nhà, không ngờ lại gặp tôi thêm một lần nữa. Cuộc nói chuyện diễn ra khá căng thẳng khi hai người họ nhất định không cho tôi dẫn bà cụ đi. Anh Quân đứng ngoài nóng ruột nên xông thẳng váo nhà bế mẹ rồi toan bỏ đi. Nhưng bất ngờ hai vợ chồng người dân tộc kia giằng lại, nhất quyết không buông. Trong lúc lộn xộn đó, bà cụ bất ngờ bị ngã xuống đất. Tôi nhào tới đỡ cụ và bảo cả 3 người cùng nhau bình tĩnh nói chuyện. Lúc ngước lên nhìn, tôi thấy cả 3 người đều khóc.

Thật kỳ lạ, anh Quân khóc vì thương mẹ, cò hai người dân tộc kia khóc vì điều gì? Sau khi tôi thuyết phục, cả ba cùng ngồi xuống nói chuyện với nhau. Đến lúc này mọi chuyện mới được sáng tỏ và tôi thấy hai người dân tộc đáng thương hơn là đáng trách.

Họ kể, năm ấy vì gia đình nghèo túng mà mẹ của hai người phải chết đói. Hai người rất nhớ thương mẹ của mình và trong một lần đi ra biển X bán thuốc, tình cờ gặp mẹ anh Quân bị lẫn nên đi lạc, thấy thương hai người đã mang về chăm sóc. Biết là không phải mẹ mình nhưng vì có tình cảm và nhớ thương người mẹ quá cố mà hai người muốn giữ bà cụ lại để phụng dưỡng.

Có thể hành động của họ là không đúng nhưng xét về mặt tình cảm, họ thật đáng ngưỡng mộ. Ngoài kia có biết bao con người vứt bỏ cha mẹ mình, làm điều bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa; nhưng hai người dân tộc nghèo này đến cái ăn cái mặc còn không đủ vậy mà có thể cưu mang và dành tình cảm cho một người xa lạ như mẹ của mình. Tôi tin trên đời này thật sự có nhân duyên và giữa họ cũng là cái duyên do ông trời sắp đặt.

Cuối cùng, sau khi giải thích, thuyết phục, hai người dân tộc cũng chịu để anh Quân đưa mẹ mình đi. Nhưng trước khi tạm biệt, hai người này còn quỳ xuống và lạy bà cụ một lạy. Nhìn hành động đó nước mắt tôi lại rưng rưng. Tôi đã hỗ trợ rất nhiều người tìm thân nhân mất tích nhưng mỗi lần cảm xúc lại không giống nhau. Như khi chứng kiến câu chuyện của anh Quân, tôi thấy có cái gì đó nhói ở trong tim nhưng cũng rất bình yên, bình yên một cách lạ thường.

Vậy mà hành trình tìm mẹ đi lạc cho anh Quân đã kết thúc. Thật may là mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp chứ không xảy ra trường hợp xấu. Sau lần ấy, anh Quân có ghé Văn phòng thám tử của tôi để cảm ơn và thỉnh thoảng tôi và anh vẫn gặp nhau nói chuyện. Nhiều khi tôi nghĩ làm thám tử tư giống như một cái nghiệp mà cũng là cái duyên của tôi. Từ khi quyết định thành lập Văn phòng thám tử ngày 30/4/2000 đến giờ, tôi chưa bao giờ hối hận. Nhìn nụ cười của mọi người khi tìm ra sự thật, tôi thấy mình đang sống một cuộc đời thật ý nghĩa biết nhường nào.

Hết

Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn