TRUYỆN TRINH THÁM

Chân dung (kỳ 1)

Nhìn em gái nằm thiêm thiếp trên giường bệnh với hàng tá dây và máy móc hỗ trợ quanh người, Tuân quay ra hành lang lặng lẽ khóc. Lần đầu tiên một chàng trai cứng rắn như Tuân cảm thấy mình bất lực.

Sao ông trời lại chỉ đọa đày mỗi Linh, cô em gái bé bỏng của Tuân vậy chứ? Làm sao Linh lại phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy trong đời?

Chuyến tàu ngày ấy hiện ra, mọi hình ảnh vẫn chỉ như là hôm qua. Giáp tết đó, bố mẹ cùng Tuân về Nghệ Tĩnh quê ngoại để thắp hương cho ông bà. Cả nhà quay ra Hà Nội trên một chuyến tàu. Đông đúc và chật chội với đủ thứ hàng hóa lỉnh kỉnh.

Khi tìm được chỗ ngồi của mình mới thở phào nhẹ nhõm. Bỗng Tuân nhìn thấy  một em gái (chắc nhỏ hơn Tuân 3,4 tuổi) đứng khóc nức nở ngay gần cửa lên xuống của toa xe. Tuân thì thầm bảo mẹ “Mẹ ơi, sao em ấy đứng khóc một mình vậy. Mà chỗ đó nguy hiểm lắm”.

Mẹ đứng lên đi lại phía em gái liền. Hình như mẹ hỏi han gì đó, rồi dẫn em lại chỗ gia đình Tuân. Tuân ngồi lên đùi bố, nhường chỗ cho em. Mẹ dỗ dành mãi em mới bớt khóc. Không có thông tin gì về nhà em cả, chỉ biết em tên Linh, bố em là Cường và mẹ Tuyết. Hình như em đã bị lạc bố mẹ khi cả nhà cũng chen lên tàu từ ga Vinh.

Mẹ ôm em, an ủi rằng chắc bố mẹ đang đi tìm, lát nữa sẽ đến đây với em. Mọi lần thời gian trên tàu thật lâu, cả nhà đều sốt ruột. Vậy mà hôm ấy, ai cũng mong thời gian ngừng lại, để bé Linh gặp được bố mẹ. Nghe tiếng thông báo tàu vào ga Hà Nội, mẹ Linh cuống cuồng không biết phải làm gì. Bố trầm ngâm một chút rồi nói với mẹ: “Mình đưa con bé về nhà đã, rồi tính sau”.

Em Linh đã đến với gia đình Tuân như vậy. Những ngày đầu tiên vô cùng vất vả khi Linh lạ nhà, nhớ bố mẹ khóc suốt. Bố Tuân vận dụng mọi mối quan hệ để mong tìm thấy bố mẹ Linh. Nhưng cả năm trôi qua không có chút manh mối nào.

Rồi bố mẹ làm thủ tục nhận Linh là con, bố bảo mẹ rằng vậy thôi không sinh thêm nữa, để nuôi 2 anh em. Bố cũng thường xuyên bảo Tuân cần chăm sóc, yêu thương em, bởi em là em gái của Tuân.

Dường như cả nhà không ai nghĩ đến chuyện xưa nữa. Linh đã là cô con gái ngoan hiền, giỏi giang của bố mẹ. Và Tuân tự hào lắm mỗi khi bọn bạn đến chơi lại khen Linh xinh, tranh nhau làm em rể.

Gia đình Tuân thực sự hạnh phúc, cho đến cách đây 1 tháng. Linh đạp xe đi học về đến ngõ thì kêu chóng mặt, rồi ngất xỉu. Mẹ cuống cuồng không biết làm gì. May mà Tuân ở nhà, kịp đưa em gái vào viện.

Kết quả xét nghiệm làm cả nhà choáng váng – Linh bị suy thận cấp. Trước đó em vẫn là cô bé khỏe mạnh, không ốm đau vặt vãnh bao giờ. Những lời bác sỹ khiến Tuân bủn rủn:

  • Nếu không được ghép thận, tính mạng của Linh chỉ còn tính bằng tuần

Mẹ chỉ khóc thôi, khóc đến gầy rạc người. Bố và Tuân quyết định ngay cả nhà sẽ làm mọi xét nghiệm. Nếu thận của ai phù hợp sẽ ghép ngay để cứu Linh. Khi được thông báo nhóm máu cùng mọi chỉ số của 3 người trong gia đình không tương thích với Linh, cả nhà chết lặng.

Không còn cách nào để cứu em ư?

Ghi chú: Chuyện được biến tấu và có sự thay đổi tên nhân vật để bảo mật thông tin cho khách hàng.
Nếu khách hàng có nhu cầu cần tới dịch vụ thám tử, vui lòng liên hệ với Thám tử tư Sài Gòn T&T qua hotline 0833 007 007 – 0974 007 007 – 0964 007 007 để được hỗ trợ tốt nhất!

Related posts

Vòng tay định mệnh (P5)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Vòng tay định mệnh (P4)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Vòng tay định mệnh (P3)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Leave a Comment