TRUYỆN TRINH THÁM

Một người chồng lạnh lùng chính là nguyên nhân khiến tình cảm rạn nứt

Cuộc sống hôn nhân vốn dĩ không nói trước được điều gì. Có những khoảng thời gian hôn nhân đi vào bế tắc. Cả hai không muốn chia sẻ thêm bất cứ điều gì với nhau. Sẽ có thời điểm chúng ta tự cảm thấy sự lạnh lùng thờ ơ của đối phương. Chính sự lạnh lùng đó có thể giết chết đi hôn nhân của bạn. Một người chồng lạnh lùng dễ làm tan nát một gia đình. 

Bất cứ ai khi yêu cũng tin tưởng vào tình yêu

Tôi đã từng tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu
Tôi đã từng tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu

Tôi năm nay cũng đã 29 tuổi, ở cái tuổi không còn trẻ nữa. Chồng tôi hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi quen nhau và yêu nhau từ khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Cả hai chúng tôi đều có công việc ổn định. Anh học Y đa khoa còn tôi học tài chính. Thời gian cứ thế trôi qua, chúng tôi yêu nhau nồng cháy. Tuổi trẻ của chúng tôi là như vậy. Tuy yêu nhau khi cả hai chưa có gì trong tay, nhưng đó là khoảng thời gian chúng tôi hạnh phúc và vui vẻ nhất.

Những ngày tháng nấu cơm chung ở xóm trọ, cùng nhau học rồi lên thư viện. Mỗi mùa thi đi qua cả hai lại thở phào nhẹ nhõm. 4 năm đại học trôi qua, tôi ra trường và bắt đầu guồng quay công việc. Kiếm tiền để trang trải cho cuộc sống. Nghĩ tới tương lai của 2 đứa tôi càng mạnh mẽ hơn. Anh học Y nên cần nhiều thời gian và tiền bạc hơn tôi.

Anh cũng xin được vào một bệnh viện để làm việc. Thời gian ban đầu khi mới đi làm, cả hai chúng tôi vẫn duy trì thói quen nấu cơm ăn chung với nhau. Cứ chiều tới khi tan làm tôi sẽ về xóm trọ trước để đi chợ cơm nước. Tối đến nếu anh không phải trực ở viện, chúng tôi sẽ cùng nhau đi tập thể dục. Hơn 1 năm sau khi ra trường, chúng tôi quyết định kết hôn. Tôi vẫn luôn tin tưởng vào tình yêu của mình. Vẫn nghĩ hôn nhân là cái kết viên mãn của chúng tôi. Nhưng mọi chuyện lại bắt đầu thay đổi từ giây phút đó.

Cuộc sống sau hôn nhân không màu hồng như tôi vẫn nghĩ

Những tưởng cuộc sống khi kết hôn sẽ êm đềm, đẹp đẽ. Chúng tôi sẽ có những giây phút bên nhau nồng cháy. Hàng ngày được thức dậy cùng nhau, được anh đưa đón đi làm. Nhưng cuộc sống hôn nhân của tôi cứ dần lạnh nhạt theo thời gian. Số lần anh về nhà ăn cơm với tôi cũng ít dần đi. Anh nói ở viện nhiều việc anh bận không có thời gian để về nhà nghỉ ngơi.

Ngày nào tôi cũng chờ đợi anh về, rồi giận dỗi nhưng anh chẳng hề quan tâm. Anh lấy lý do bận rồi cũng chỉ động viên tôi và mong tôi hiểu và thông cảm cho công việc của anh. Tôi ậm ừ cho qua vì nghĩ anh đang ở trong giai đoạn bắt đầu của sự nghiệp. Tôi sẽ ủng hộ mọi quyết định của anh, cũng vì tương lai sau này của cả hai.

Nhưng cả chuyện chăn gối anh cũng không còn mặn mà. Hàng ngày đêm tới anh chỉ cắm đầu đọc sách tới tận khuya. Tôi không thể chờ được anh nên đi ngủ trước. Anh trở lên ít nói hơn hẳn trước đây. Không chia sẻ chuyện công việc hay cuộc sống hàng ngày ở viện với tôi. Anh cứ lặng lẽ một mình và không đoái hoài gì tới tôi.

Tôi không phải người quá so đo, nên đã chủ động tạo cho vợ chồng những không gian riêng. Tạo những bất ngờ cho anh, mua quà vào những dịp đặc biệt. Rồi đặt cả vé du lịch để cả hai có thời gian hâm nóng tình cảm. Nhưng anh chẳng có chút thay đổi nào, anh vẫn như vậy. 

Nhiều lúc tôi bế tắc, cảm tưởng như chẳng thể nói chuyện được với anh câu nào. Mọi thứ diễn ra trong gia đình dày đặc không khí miễn cường. Anh giống như một cô hồn vất vưởng. Không nói chuyện, khi cần gì anh mới nói. Mọi yêu cầu của tôi đưa ra, anh cũng chỉ im lặng và làm trong sự miễn cưỡng mà thôi. Nhiều khi tôi tự hỏi, trong suốt cần ấy năm yêu và bên nhau. Tôi đã làm gì để giờ anh lại lạnh lùng với tôi đến vậy.

Lạnh lùng vô tâm là nguyên nhân giết chết hôn nhân

Lạnh lùng vô tâm là nguyên nhân giết chết hôn nhân
Lạnh lùng vô tâm là nguyên nhân giết chết hôn nhân

Tôi đã cố gắng rất nhiều để thay đổi cuộc sống của hai vợ chồng được tốt hơn. Vào dịp kỷ niệm 1 năm ngày cưới. Tôi đã coogn phu sắp xếp mọi thứ để hai vợ chồng chúc mừng. Tôi cố tình chọn một nhà hàng gần bệnh viện của anh để tiện anh qua được. Nhưng khi anh tới, không một chút bất ngờ, vẻ mặt không có gì thay đổi. Lúc này mọi kế hoạch của tôi tan vỡ, tôi không còn tâm trạng để làm những điều lãng mạn nữa. Mọi thứ giữa tôi và anh đều không hòa hợp. Cứ thế tôi và anh dùng bữa trong im lặng. Nước mắt tôi đã rơi, thật sự chua xót vô cùng.

Sau ngày hôm đó, tôi đã có quyết định riêng của bản thân mình. Không còn cố gắng chạy theo những cảm xúc từ một phía nữa. Tôi sống theo cách mà anh mong muốn. Im lặng và lạnh lùng. Tôi đã nghĩ tới việc ly hôn cho nhẹ nhõm và giải thoát cho cả hai. 

Suốt những tháng sau đó, anh không một lần chạm tới người tôi. Chúng tôi giống như hai người xa lạ cùng trọ một căn nhà. Nằm ngủ cũng một người một góc. Không còn những bữa cơm chung. Giờ giấc sinh hoạt của cả hai cũng thay đổi. Ai làm gì thì làm, không ai động chạm tới ai.

Tôi quyết định phải một lần thẳng thắn nói chuyện với anh. Khi được tôi hỏi về thái độ lạnh nhạt và thờ ơ trong cuộc sống. Anh cũng chỉ lạnh lùng nhả chữ, anh muốn tập trung cho sự nghiệp. Anh bảo tôi đừng tạo thêm mệt mỏi cho anh nữa. Mong tôi thông cảm và cho anh thêm thời gian. Còn tôi, luôn muốn có một đứa con để gia đình có thêm tiếng cười. Biết đâu khi có con anh sẽ thay đổi, gia đình gắn kết hơn. Nhưng cứ khi tôi chủ động gần gũi anh anh lại đẩy ra. Anh nói với tôi chưa sẵn sàng để có thành viên mới. Khi nghe xong tôi bất ngờ vô cùng. Tôi thực sự cảm thấy hôn nhân của mình đã rơi vào ngõ cụt.

Sai lầm ở đâu? Tôi đã làm gì sai?

Tôi nhốt mình trong phòng suốt mấy hôm để suy nghĩ tất cả về anh. Những gì đã và đang xảy ra với hôn nhân của chúng tôi. Liệu có đúng anh đang cố gắng phấn đấu cho sự nghiệp hay không? Hay anh đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Liệu nguyên nhân có phải do tôi không? Tôi quyết định không thể ngồi yên một chỗ chứng kiến hạnh phúc của mình tan biến. Tôi quyết định phải xác minh việc anh có người phụ nữ khác bên ngoài hay không.

Tối đến cứ chờ anh vào phòng đọc sách tôi lại lén lút để kiểm tra quần áo, ví và xem trộm điện thoại của anh. Tất cả các tài khoản mạng xã hội, cả gmail. Nhưng tuyệt nhiên không tìm được bất cứ manh mối nào. Tôi bất lực nhưng không bỏ cuộc. Tôi quyết định tìm tới văn phòng công ty thám tử điều tra T&T. Với dịch vụ theo dõi điều tra ngoại tình. Chắc chắn các thám tử sẽ giúp tôi điều tra rõ ràng được nghi vấn của mình. 

Đó có lẽ là mấu chốt quan trọng để tôi có giải pháp tốt nhất cho cuộc hôn nhân của mình. Quyết định buông tay hay cứu vãn. Tất cả sẽ nằm ở kết quả điều tra của các thám tử.

Sau 1 tuần theo dõi điều tra, các thám tử thông báo không tìm thấy bất cứ bằng chứng ngoại tình nào. Tôi quyết định thuê thám tử theo dõi anh thêm 2 tuần nữa. Và kết quả sau 2 tuần cũng vậy. Anh không ngoại tình, ngoài công việc ra thì anh chẳng có bất cứ mối quan hệ nào khác bên ngoại. Mọi thời gian của anh chỉ dành cho công việc. Anh tâm sự với bác sĩ đồng nghiệp, muốn cố gắng để sớm có nhà và có xe. 

Lúc này tôi mới cảm nhận được áp lực công việc, cuộc sống mà anh đang phải gánh chịu. Thì ra mọi nguyên nhân dẫn tới mệt mỏi trong cuộc sống vợ chồng tôi không gì khác ngoài áp lực. Có lẽ chính tôi là nguyên nhân khiến cuộc sống vợ chồng rơi vào hoàn cảnh này. Tôi không hiểu được những khó khăn anh đang trải qua. Lại muốn anh dành thời gian cho mình, dỗ dành quan tâm mình. Liệu còn có thể cứu vãn được cuộc hôn nhân của chúng tôi?

Tiếp tục hay ly hôn đều do mình quyết định

Tôi quyết định xin nghỉ việc 1 tuần để về quê tĩnh tâm. Thời gian về quê, nhìn bố mẹ hai bên vẫn quan tâm và mong ngóng tin vui từ vợ chồng tôi. Tôi vừa chạnh lòng lại vừa khó nghĩ. Trong thời gian này, tôi quyết định sẽ không liên lạc với anh. Tôi nghĩ cho nhau thời gian suy nghĩ sẽ tốt cho cả hai. Kể cả có ly hôn, tôi cũng muốn chúng tôi có thời gian suy nghĩ thật kỹ. 

Chúng tôi không còn là những cô cậu sinh viên hồn nhiên ngây thơ nữa. Đều đã trưởng thanh và bị chi phối bởi rất nhiều điều trong cuộc sống. Nhưng chẳng thể lắng nghe và hiểu cho nhau. Người muốn biết, người không muốn nói. Thì làm cách nào để dung hòa được cả hai đây? Những chuỗi ngày như vậy cứ tiếp diễn suốt hơn 1 năm cưới nhau. Quá thất vọng và buồn chán.

Trong đầu tôi đã quyết định, chắc chắn sau khi từ quê lên. Chúng tôi sẽ ly hôn, tôi quyết định nhắn tin cho anh. Nói ra tất cả những điều trong lòng, những gì tôi đã nghĩ suốt thời gian qua. Tôi cũng nói xin lỗi anh, vì vô tình đã tạo ra áp lực cho anh. Khiến anh phải mệt mỏi. Tôi đề nghị sẽ ly hôn để cả hai không phải dằn vặt nhau nữa. 

Đến cuối cùng chúng tôi đã hiểu nhau hơn, yêu nhau hơn
Đến cuối cùng chúng tôi đã hiểu nhau hơn, yêu nhau hơn

Sau tin nhắn thật dài của tôi, anh không nhắn lại. Anh im lặng có nghĩa là đồng ý. Tôi cũng thấy nhẹ lòng hơn khi nói ra được mọi thứ. Sau một tuần tôi quay lại Hà Nội. Điều bất ngờ nhất khi tối về phòng trọ. Anh đã ngồi đó từ rất lâu để đợi tôi. Anh ôm chầm lấy tôi, anh khóc như một đứa trẻ. Cảm giác như bao nhiêu uất ức, bao nhiêu sự kìm nén bấy lâu của anh được giải tỏa. Anh hôn tôi ngấu nghiến như chưa từng được hôn. Và rồi hai cơ thể cứ thế hòa vào với nhau. Anh không nói gì. Nhưng tôi hiểu anh rất yêu tôi, anh không muốn ly hôn. Chỉ vì anh muốn sớm cho tôi cuộc sống sung túc đầy đủ nên thời gian qua anh như vậy.

Sau tất cả, chúng tôi hiểu nhau hơn. Anh không còn như trước, có gì anh cũng chia sẻ với tôi. Chúng tôi cùng nhau cố gắng, anh không còn phải áp lực một mình nữa. Qua việc này tôi nhận ra rằng khi tình cảm vợ chồng lạnh nhạt đi. Đừng tìm cách đổ lỗi cho ai, hãy tìm nguyên nhân thực sự. Có như vậy cả hai mới hiểu nhau và cùng nhau đi tới cuối con đường được.

Related posts

Vòng tay định mệnh (P5)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Vòng tay định mệnh (P4)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Vòng tay định mệnh (P3)

THÁM TỬ SÀI GÒN

Leave a Comment